Thời gian như thoi đưa, những ngày này, Vương Lâm chỉ điều trị thân thể cho Lý Mộ Uyển. Lý Mộ Uyển nâng tay lau mồ hôi trên trán Vương Lâm, hạ giọng nói:
- Muội biết cơ thể của muội không được rồi. Không sao đâu.
Vương Lâm lắc đầu. Hiện tại, hắn điều trị thân thể Lý Mộ Uyển, so với một tháng trước đang một ngày một lần đã biến thành hai ngày ba lần. Theo số lần tăng lên chứng tỏ thân thể Lý Mộ Uyển đang không ngừng chuyển biến xấu đi.
- Muội sẽ không chết! - Vương Lâm nghiêm túc nói.
Lý Mộ Uyển gật nhẹ đầu, nở một nụ cười xinh đẹp, lẳng lặng nhìn Vương Lâm coi như vĩnh viễn cũng xem không đủ. Vương Lâm sờ sờ mũi, cười nói:
- Trước giờ quên đưa cho muội. Đây là lễ vật ta mua cho muội. - Nói xong hắn lấy ra mấy miếng ngọc giản từ trong túi chứa đồ.
Lý Mộ Uyển che miệng cười khẽ, tiếp nhận. Nàng đưa mắt nhìn nhìn lập tức ngạc nhiên, vui mừng nói:
- Phương thuốc ngũ phẩm linh đan? Những thứ này đều là vật rất quý trọng. - Vương Lâm cười nói:
- Lúc gần đi, muội không phải cầm theo lò luyện đan hay sao? Những phương thuốc này khi có thời gian có thể thử thử một chút. - Hai mắt Lý Mộ Uyển sáng ngời.
- Muội cũng vẫn không hỏi huynh, làm sao hình dạng của huynh lại thay đổi? Còn nữa, huynh làm sao thành Tằng Ngưu? - Đôi mắt đẹp Lý Mộ Uyển nhìn Vương Lâm cười nói.
Vương Lâm đem chuyện một trăm năm nay của mình tỉ mỉ kể lại một phen, khiến cho Lý Mộ Uyển mở to hai mắt nghe.
- Hồng Điệp kia nếu biết huynh là Tằng Ngưu sợ là sẽ lập tức tìm tới huynh. - Lý Mộ Uyển lo lắng nói. – Một tia sáng trong mắt Vương Lâm chợt lóe, bình thản nói:
- Hồng Điệp! Với tu vi hiện tại của ta, chỉ cần qua vài năm nữa liền có thể đạt tới hóa thần trung kỳ. Nếu nàng đến ta có bảy phần nắm chắc khiến cho phải lui về!
- Còn nhớ rõ trước đây ở động phủ trong Tu Ma Hải. Vương Lâm! Muội muốn quay về xem. Còn có Hỏa Phần quốc, muội cũng muốn đi xem. - Lý Mộ Uyển nhìn Vương Lâm, đột nhiên nói.
- Được! Luyện khí các của Tu Ma hải qua vài ngày sẽ bán đấu giá một phương thuốc lục phẩm. Ta đưa muội đi mua phương thuốc này. - Vương Lâm gật đầu nói.