Nội tâm của Triển Bạch kêu khổ, nhưng hắn vốn là một kẻ cương quyết. Giờ khắc này, hàn quang trong mắt hắn đại loé, vẻ khát máu lại điên cuồng hiện lên. Hắn vỗ túi trữ vật, lập tức một đám tiểu trùng màu đỏ mạnh mẽ xuất hiện bên người hắn.
- Tằng Ngưu, ngươi và ta vốn không có sinh tử cừu oán, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt?! Chẳng qua, ta chỉ mới giết vài tên đệ tử của Vân Thiên Tông ngươi mà thôi.
Triển Bạch quát lên.
- Hiện tại đã có!
Ánh mắt Vương Lâm chớp lên, tay phải điểm vào Triển Bạch, lập tức quyển hoạ trục giữa không trung phát ra từng trận âm thanh ầm ầm. Chỉ thấy một lốc xoáy cực lớn chậm rãi xuất hiện. Bốn phía xung quanh lốc xoáy bao phủ đầy bụi khí.
Nếu là nhìn kỹ có thể thấy giữa trung tâm lốc xoát hiện lên những khuôn mặt mà phần đông là rất dữ tợn. Không có ngoại lệ, những người này đều chết dưới tay Vương Lâm.
Đây chính là sinh tử ý cảnh của Vương Lâm, cũng chính là một loại thiên đạo luân hồi, thuộc về luân hồi của chính bản thân hắn. Trừ khi ý cảnh của Triển Bạch đạt đến trình độ Hoá Thần trung kỳ, nếu không cũng chỉ vô dụng.
Đám sâu bên người Triển Bạch này lập tức gào thét, bỗng nhiên một đám từ giữa không trung rơi xuống, trên cơ thể mỗi con đều có một đoàn bụi khí dâng lên, bị lốc xoáy kia hút vào trong.
Ẩn sâu bên trong đôi mắt đầy vẻ khát máu của Triển Bạch là một nét hoảng sợ. Hắn hét lớn một tiếng, tay phải điểm lên mi tâm, lập tức hư ảnh của con ngô công lại loé ra, đồng thời trên đỉnh đầu hắn dâng lên một đoàn sương mù bảy màu.
Gần như nháy mắt, đoàn sương mù này đã hoá thành một con ngô công dài chừng trăm trượng, làm cho ai nhìn vào đều thấy ghê cả người. Không ngờ dưới đầu con ngô công này còn có một cái đầu nữa, nhìn tướng mạo thì rõ ràng chính là Triển Bạch.
Đây đúng là nguyên thần của hắn.
Năm đó ở trong Cửu U man hoang, hắn cùng với con thú này nguyên thần hợp nhất, lúc đó mới tiến vào Hoá Thần kỳ. Thiên đạo mà hắn cảm ngộ ra đó chính là Trùng Thú đạo! Lấy trùng thú thay thân thể mình, sử dụng quy luật của thiên địa. Trời đất tàn khốc, con người giết hại thú vật, thì thú vật cũng có thể giết con người; con người có thể ăn thú vật, vậy thú cũng có thể cắn nuốt con người.
Trên con đường tu đạo rộng lớn, con người có thể thành tiên, thành tôn. Như vậy, thú cũng có thể thành tiên.
Tại sao không có việc con người không phải là trung tâm của vạn vật?! Trùng Thú đạo của Triển Bạch chính là lấy trùng thú làm gốc rễ của vạn vật.
Nguyên thần của hắn vừa xuất hiện lập tức ngửa mặt lên gầm thét, trực tiếp thoát ly khỏi thân thể của Triển Bạch, bay lên giữa không trung, mở ra cái mồm to rộng, hướng về cơn lốc xoáy kia nuốt vào!
Ánh mắt Vương Lâm chớp lên, trong miệng thở nhẹ:
- Không tự lượng sức!
Chỉ nghe ầm một tiếng giữa không trung. Cơn lốc xoáy kia nháy mắt đã bành trướng lớn lên, như vô tình thiên đạo, đem nguyên thần của Triển Bạch nuốt vào. Từng trận âm thanh kêu gào thảm thiết từ bên trong truyền ra, hồi lâu sau rốt cục yên tĩnh lại. Thiên kiếp quyển trục biến mất như chưa hề xuất hiện bao giờ.
Tay phải Vương Lâm vung lên, thân thể của Triển Bạch lập tức tan nát, hoá thành một vũng thịt máu, trong đó còn chứa đầy giòi, tản ra từng trận mùi tanh hôi…… Vương Lâm nhướng mày, tay phải chỉ vào giữa đống máu thịt kia một cái, lập tức một ngọn lửa bốc lên. Sau vài tiếng xì xèo đám giòi bọ lập tức thu nhỏ, cuối cùng hóa thành tro bụi.
Trên mặt đất chỉ còn lại một cái túi trữ vật. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, túi trữ vật bắn vào trong tay hắn. Thần thức hắn đảo qua lập tức sắc mặt trơ nên cổ quái, trong túi trữ vật kia cũng không có cái gì khác. Trong đó cũng chỉ toàn sâu bọ lúc nhúc.
Hắn hơi chút trầm ngâm, đánh lên túi trữ vật một đạo phong ấn, sau khi thu lại liền xoay người biến mất.
Sau khi xuất hiện, Vương Lâm đứng ở trên bầu trời Vân Thiên Tông, chậm rãi hạ xuống.
Lý Mộ Uyển kinh ngạc nhìn Vương Lâm. Trong mắt nàng một giọt nước mắt ngạc nhiên vui mừng chầm chậm rơi xuốn gò má. Nàng vừa muốn nói chuyện bỗng nhiên ho sặc sụa, sắc mặt tái nhợt thân hình ngã xuống bên cạnh.
Thân ảnh Vương Lâm lóe lên, xuất hiẹn bên người Lý Mộ Uyển mà ôm lấy nàng. Hắn biến sắc mặt hai tay lập tức điểm vài cái liên tục ở trên thân nàng, sau đó sắc mặt trầm xuống, ngẩng đầu nói:
- Liễu Phỉ, Tống Thanh, Phong Sơn, bất cứ kẻ nào trước khi ta đi ra đều không được ra ngoài! - Nói xong, Vương Lâm ôm Lý Mộ Uyển lập tức bay đến ngôi lầu phía đông.
Liễu Phỉ và Tống Thanh vội vàng đáp "dạ" rồi đi lo liệu.
Chỉ thấy một quầng sáng lớn chậm rãi xuất hiện, bao trùm toàn bộ Vân Thiên Tông, dần dần cảnh tượng bên trong bị che giấu hoàn toàn.