Sau khi thanh âm kia phát ra, vô số du hồn màu đen như một pho tượng từ trên trời giáng xuống, ầm ầm tiến đến, hướng về đám trùng tử đã phân tán ra bốn phương.
Thân thể của Liễu Phỉ đã bị một con trùng tử chui vào, ánh mắt hắn hiện lên vẻ tuyệt vọng. Nhưng lập tức, một đạo âm phong tiến vào trong cơ thể. Nháy mắt, con trùng tử đang muốn cắn nuốt Nguyên Anh như gặp phải thiên địch, giãy dụa chui ra khỏi cơ thể hắn, điên cuồng chạy trốn.
Liễu Phỉ ngơ ngác, ngẩng đầu ngước lên, dừng mắt tại một thân ảnh cao lớn phía sau Triển Bạch.
- Là hắn sao… Hai mắt Tống Thanh đỏ bừng. Hắn gần như dùng hết tất cả các pháp bảo nhưng đám trùng tử này dường như không thể diệt hết, điên cuồng công kích. Hắn nở ra một nụ cười sầu thảm. Linh lực trong cơ thể hắn đã tổn hao nghiêm trọng, nhưng ngay cả thời gian lấy ra đan dược cũng không có. Hơi chậm lại một chút, thân thể hắn đã bị vô số trùng tử bám vào.
Toàn thân đau đớn khiến hắn gần như phát cuồng. Hắn cười thảm, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng, đang định tự bạo Nguyên Anh. Nhưng ngay lúc đó, một cổ âm phong quét đến, thân thể hắn run lên. Bất kể là trong hay ngoài cơ thể, đám trùng tử đều lập tức gào thét thối lui.
Tống Thanh ngẩn ra, ngẩng đầu lên, thấy được một thân ảnh có bảy phần xa lạ, ba phần quen thuộc phía sau Triển Bạch.
- Là hắn sao… Giờ khắc này, hai Nguyên Anh đại trưởng lão giữa không trung đồng dạng cảm giác được cỗ âm phong quét đến. Đám trùng tử xung quanh đều lui ra phía sau. Hai người ngẩn ra, lập tức nhìn đến thân ảnh kia.
- Là hắn sao….
Tất cả đệ tử của Vân Thiên Tông, chỉ cần chưa hoàn toàn tử vong, thì ngay khi âm phong quét qua, đám trùng tử trong cơ thể đều lập tức phát ra tiếng gào rít đầy sợ hãi, nhanh chóng chui ra ngoài cơ thể.
- Là hắn sao… Gần như toàn bộ đám đệ tử này đều ngẩng đầu nhìn lên thân ảnh kia.
Lý Mộ Uyển giật mình nhìn thân hình phía sau Triển Bạch. Hai hàng lệ trong mắt nàng không kìm được xối xả lăn xuống. Mặc dù diện mạo của Vương Lâm lúc này đã không hoàn toàn giống như năm đó nhưng nàng chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhận ra.
- Vương Lâm… Thân thể Triển Bạch không kìm được run lên. Không ngờ đối phương đến ngay sau lưng mà hắn vẫn không phát hiện ra được. Điều này chỉ có thể giải thích rằng tu vi của đối phương đã vượt qua bản thân mình!
Hắn vùng xoay người lại. Đầu tiên nhìn thấy Vương Lâm khiến trong mắt hắn hiện lên vẻ không tài nào tin được. Gần như theo bản năng, hắn lui lại vài bước ra sau, thất thanh nói: