Lý Mộ Uyển ngơ ngác nhìn ra cửa sổ, hồi lâu sau đó, đang định mở miệng nói chuyện tiếp thì khuôn mặt nàng đỏ lên khác thường, toàn thân run rẩy, bắt đầu ho khan dữ dội.
Liểu Phỉ và Tống Thanh lập tức lại lộ vẻ lo âu.
Lý Mộ Uyển tay phải giữ chặt lấy miệng, ho khan một lúc mới dần bình thường lại. Nàng nhìn thoáng qua máu tươi ghê người trong lòng bàn tay, cầm khăn lau đi, hạ giọng nói:
- Qua mấy ngày nữa, chờ cho thân thể ta khoẻ lên chút sẽ đem hồn huyết trả lại. Các ngươi… Hãy tự chạy trốn đi thôi… - Tông chủ!
Liểu Phỉ và Tống Thanh gần như đồng thời lên tiếng, ánh mắt lộ ra đầy vẻ chua xót. Tuy nói rằng hồn huyết hai người vẫn ở trong tay Lý Mộ Uyển nhưng một trăm năm qua, Lý Mộ Uyển không môt lần đem việc đó ra áp chế họ, lại lấy thân phận vãn bối đối xử với họ. Người chứ không phải cây cỏ. Trăm năm qua, một tia oán hận ngày xưa của hai người cũng đã sớm tan tành mây khói.
- Tông chủ, Âu Dương Tử đã nghiên cứu Tục Mệnh đan nhiều năm, cũng sắp thành công. Thân thể của ngươi nhất định sẽ có thể hồi phục.
Liểu Phỉ nói.
Lý Mộ Uyển lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói:
- Không có ích gì đâu. Dù thật sự luyện thành cũng chỉ có thể khiến ta có thêm chút sức sống mà thôi. Mười năm qua, ta nhận ra rằng ta đã dần trở nên già đi… Có lẽ vài năm nữa, tóc ta sẽ bạc trắng… Hơn nữa, Vân Thiên tông cũng khó tránh thoát được kiếp nạn lần này… Tống Thanh chua xót nói:
- Tông chủ, chúng ta có thể tìm sự trợ giúp từ Cự Ma tộc. Tên tu sĩ ngoại lai này doạ Sứ giả của Cự Ma tộc phải bỏ chạy, tất nhiên Cự Ma tộc sẽ ra tay. Chỉ cần chúng ra kiên trì một đoạn thời gian là được.
- Cự Ma tộc… Lý Mộ Uyển lắc lắc đầu nói:
- Trong mắt của Cự Ma tộc, chúng ta chẳng qua chỉ là một công cụ để luyện đan mà thôi… Hơn nữa, ta nghe nói Cự Ma tộc vì việc giữa Thiếu tộc trưởng và Tằng Ngưu mà đang lâm vào tình trạng hết đường xoay sở, sợ rằng không rảnh để bận tâm đến chúng ta.
- Tằng Ngưu! Ai, nếu người này không xuất hiện, Cự Ma tộc tất nhiên sẽ không thể không chiếu cố chúng ta… Liểu Phỉ nói.
- Nếu là Tằng Ngưu kia có thể đến Sở quốc chúng ta, kiếp nạn nguy khốn này nhất định có thể được giải trừ!
Tống Thanh tự giễu nói. Lời này của hắn chẳng qua chỉ là cảm khái mà thôi, trong lòng căn bản là đến một phần vạn cũng không nghĩ đến.
Liểu Phỉ cười khổ nói:
- Tằng Ngưu, đó là tiền bối cao nhân mà ngay cả Thiên chi kiêu nữ Hồng Điệp cũng bị chặt mất một tay, sợ rằng đến tên của Sở quốc ta cũng chưa từng nghe qua.