Vương Lâm ngẩn ra, cắn răng phất tay phải một cái, xuất ra một cái bảo tháp. Nữ thi kia lóe lên, cùng với hai thanh tiên kiếm liền tan biến trong bảo tháp. Lập tức ánh mắt tất cả mọi người đều chuyển về phía Vương Lâm. Trong những ánh mắt này tràn ngập vẻ tham lam.
Sắc mặt Sất Hổ bên cạnh Vương Lâm lúc này âm tình bất định. Một lúc lâu sau, hắn cười khổ, lui lại vài bước, không nói lời nào.
Ánh mắt Vương Lâm âm trầm, thu hồi bảo tháp. Hắn không ngờ cuối cùng nữ thi và cả tiên kiếm lại bay trở về. Do vậy hiện giờ hắn đã trở thành kẻ địch của mọi người:
- Vij đạo hữu này, hai thanh kiếm tiên kia ngươi cho ta một thanh, tám người Hỗn Nguyên Tông chúng ta sẽ bảo vệ ngươi bình an rời khỏi đây, được không?
Lúc này một lão giả mặc hắc y tiến lên, trầm giọng nói.
Phía sau hắn có bảy người. Trong mắt họ đều lộ vẻ tham lam, không ngừng bước mà tiếp tục tiến tới.
- Ba người là Hóa Thần hậu kỳ, tám người là Hóa Thần trung kỳ, còn lại đều là Hóa Thần sơ kỳ….
Vương Lâm hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lùng nhìn xung quanh.
Tu sĩ bốn phía không có người nào tu vi dưới Hóa Thần kỳ. Lực lượng này căn bản là hắn không thể chống cự.
- Hỗn Nguyên tông đã là gì. Đạo hữu, nếu ngươi đưa ta một thanh kiếm tiên, Thiên Ma môn chúng ta sẽ đảm bảo sự bình an của ngươi!
Một trung niên nam tử mặc áo lam tiến tới vài bước, khinh miệt nhìn mấy người Hỗn Nguyên tông, nói.
- Hỗn Nguyên tông, Thiên Ma môn chẳng qua chỉ là tiểu tốt mà thôi. Hai thanh kiếm tiên này Thiên Kiếm phái chúng ta nhất định lấy cả!
Một tràng cười dài vang lên. Ngay sau đó một bóng người từ trong đám người lao ra, phóng về phía Vương Lâm. Người này vừa động liền kích động cả toàn bộ cả trăm tu sĩ vọt tới.
Vương Lâm nhướng mày. Giờ phút này người kia đã tới gần. Hắn trông đã già nua, tóc xám, ánh mắt lộ vẻ tự tin. Tu vi của hắn là Hóa Thần trung kỳ!
Khi hắn phóng tới gần, ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn biết nếu giờ mình lùi lại thì sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Thần sắc hắn ung dung, giơ tay phải lên, hướng người này điểm một cái. Sinh Tử ý cảnh lập tức ầm ầm tuôn ra.
Lão giả tóc xám kia thân thể vừa tới gần, lập tức ánh mắt sững lại. Ngón tay đối phương không có chút linh lực nào ba động nhưng lại có một cỗ ý cảnh đánh tới.
- Ý cảnh Hóa Thần sơ kỳ mà cũng dám múa may trước mặt lão phu sao!
Lão giả lộ vẻ khinh thường, thân thể không dừng lại, ngược lại còn tăng tốc.
Lão biết rõ công kích bằng ý cảnh chính là loại thủ đoạn đặc biệt của tu sĩ Hóa Thần kỳ. Nhưng loại công kích bằng ý cảnh này cực kỳ nguy hiểm, chỉ hơi sơ suất là tâm thần sẽ đại loạn.
Chẳng qua lấy ý cảnh Hóa Thần sơ kỳ để công kích một tu sĩ Hóa Thần trung kỳ thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
- Muốn chết!
Lão giả nhe răng cười, ý cảnh trong nguyên thần chợt động, muốn diệt sạch ý cảnh của đối phương.
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, trong miệng khẽ thốt:
- Thế nào là Sinh!
Giờ khắc này trong lòng hắn, cảnh tu sĩ Hóa Thần kỳ của liên minh tứ quốc như thiêu thân lao vào lửa, máu đỏ cả Tuyết Vực lại hiện lên một cách vô cùng rõ ràng. Ý cảnh đánh thẳng vào lão giả áo xám đang lao tới. Sắc mặt hắn đại biến. Hắn lập tức nhận ra ý cảnh người này có chút quỷ dị. Ý cảnh của mình dùng toàn lực không ngờ lại không thể ngăn cản được. Chỉ trong nháy mắt, cả tâm thần của hắn dường như đã dung nhập vào trong thiên địa luân hồi.
Trong sự kinh hãi, hắn lập tức lui lại. Nhưng chưa chạy được vài bước, khóe miệng đã rỉ máu tươi, không nói được một lời, khoanh chân, nhắm mắt ngồi xuống mặt đất.
Ở phía sau Vương Lâm bỗng nhiên xuất hiện một quầng sáng màu xám, bên trong quầng sáng này một tầng khí xám từ từ tản ra hình thành một bức tranh thật lớn. Chẳng qua bức tranh này vẫn chưa ngưng thật lại mà là cực kỳ mơ hồ, giống như nếu có cơn gió thổi qua sẽ làm tan biến mất.
Trong bức tranh này chỉ có hai màu đen trắng có vẻ đơn điệu. Nhưng bức tranh này vừa hiện ra khiến mọi người ở bốn phía sững người, lập tức dừng lại, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.
- Đây là loại ý cảnh gì?
- Người này lấy ý cảnh Hóa Thần loại gì vậy? Bức họa trắng đen này vì sao khiến ta có cảm giác kinh hãi vậy!
- Luân hồi, đây là bức tranh sinh tử luân hồi!
Hai màu trắng đen mặc dù đơn giản, nhưng màu đen này đại biểu cho sự chết chóc, màu trắng này đại biểu cho sức sống.
Thân ảnh của Vương Lâm đứng trước bức tranh cực lớn này có một loại cảm giác giống như thiên đạo luân hồi. Hắn nhìn lão già áo xám, trong miệng phát ra:
- Thế nào là Tử?
Lão già áo xám phía sau đột nhiên thoáng hiện một loạt hư ảnh, trong hư ảnh này có thể nhìn thấy có hai lão nhân tóc bạc phơ thân thiết nhìn một người đàn ông trung niên thân hình đang quỳ trên mặt đất. Bộ dạng người trung niên và hai lão nhân này có chút tương tự, rõ ràng là bộ dáng tuổi trẻ của họ.