Sất Hổ lập tức hiểu rõ, chân thành nói:
-Tằng huynh! Chắc chắn sẽ không để huynh sửa chữa không công. Nếu có bất kỳ yêu cầu nào thì cứ nói đừng ngại. - Vương Lâm lắc đầu nói:
-Sửa chữa Tinh La Bàn, cần rất nhiều vật liệu quý. Hơn nữa một khi tế luyện, cũng hao rất nhiều linh lực. Cho nên, nếu tu sửa thành công, Tinh La Bàn sẽ trở thành vật của ta, mong Sất Hổ huynh thứ lỗi.
Vẻ mặt Sắc Hổ không thay đổi, chỉ hơi trầm xuống.
Tinh La Bàn là bảo vật quan trọng trong tộc hắn. Tuy bây giờ đã hư hỏng, nhưng nếu tặng cho người ta, khó tránh khỏi cảm thấy không cam lòng.
-Nếu Sất Hổ huynh cảm thấy khó xử, tại hạ cũng sẽ sửa chửa cho huynh, vì giao tình bằng hữu với Sất Hổ huynh. - Vương Lâm cười ôn hòa nói.
Sất Hổ ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, cười ha ha, nói:
-Tằng huynh! Nói thật sao?
- Hoàn toàn là sự thật! Chỉ có điều, Tinh La Bàn này tại hạ cũng phải được sử dụng. Sau này khi đến mượn thì đừng từ chối đấy! - Vương Lâm cười nói.
Sất Hổ nhìn Vương Lâm, trong lòng thầm nghĩ xem lời nói của đối phương là thật hay giả. Nhưng rất nhanh, hắn cười lên khanh khách. Không cần phải suy đoán, chuyện này mặc kệ là thật hay giả, ý nghĩa đều giống nhau.
Nếu Tằng Ngưu muốn cưỡng ép, hoặc trong lòng sinh ra ý nghĩ muốn giết người đoạt bảo, cuối cùng cũng lấy được La Bàn từ trong tay ta. Mặc dù ta đưa La Bàn cho hắn, trong lòng cũng sẽ không vui. Nếu không chết, sau này chắc chắn sẽ xuất toàn lực báo thù. Nhưng bây giờ người này lại nói như vậy, đã tỏ ra rất chân thành, quả thật cũng coi như một người bằng hữu của Sất Hổ ta.
Hơn nữa, tu vi Tằng Ngưu lại mạnh kinh người. Thậm chí còn có được Vấn Đỉnh Chi Tinh của Chu Dật. Những người trong thế hệ của ta, Tằng Ngưu này là người rất có cơ hội đạt tới Vấn Đỉnh. Bây giờ cùng với hắn kết giao, sau này đối với tộc ta, có thể có sự giúp đỡ. Nghĩ vậy, hắn cảm khái nói:
-Tằng huynh! Huynh đã coi Sất Hổ ta là bằng hữu, ta sao lại hẹp hòi được. Tinh La Bàn. nếu như sau này huynh muốn mượn, với tính tình của những lão gia hỏa trong tộc ta, tuyệt đối sẽ không dễ dàng cho mượn. Ngày hôm nay ta dứt khoát tặng luôn cho huynh!
Vương Lâm cười khẽ, ôm quyền nói:
-Đa tạ!
Sất Hổ không nói nhiều, tay phải vung lên xuất ra Tinh La Bàn ở trên tay. Sau đó hắn xóa ấn ký bên trên, không do dự đưa cho Vương Lâm, cười nói:
-Tằng huynh! Tinh La Bàn này, thuộc về huynh rồi!
Vương Lâm nói:
-Còn phải nhờ Sất Hổ huynh hộ pháp cho ta. Bây giờ tại hạ sẽ tế luyện!
-Huynh muốn ta hộ pháp sao? - Hai mắt Sất Hổ dừng lại, lại nhìn Vương Lâm thật kỹ. Sau một lúc lâu, hắn mới gật đầu nói:
-Tằng huynh! Sất Hổ ta thật lòng coi huynh là bằng hữu. Huynh cứ yên tâm đi!
Vương Lâm cũng không nói nhiều, ngồi xếp bằng trong hư không, tay phải vỗ vào túi trữ vật, lấy ra Kim Tử Thạch. Hai tay liên tục đánh ra ấn quyết, ngưng luyện lại chất lỏng Kim Tử thạch.
Nét mặt hắn rất thản nhiên. Từ trên mi tâm bay ra rất nhiều Du Hồn. Đám Du Hồn đó, người ngoài không thể nhìn thấy được. Nếu Sất Hổ đột nhiên xuất thủ, chắc chắn sẽ bị Du Hồn bay ra ngăn cản.
Hơn bốn trăm năm giết chóc, Vương Lâm căn bản không dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.
Một lúc lâu sau, chất lỏng Kim Tử dần dần đọng lại thành giọt trước mặt Vương Lâm, phát ra những tia sáng có hai màu vàng tím, giao thoa vào nhau trông rất đẹp.
Nếu không có Tinh La Bàn, bắt đầu chế tạo từ đầu cần rất nhiều tài liệu. Cái Tinh La Bàn này tuy hỏng nặng, nhưng so với việc chế tạo cái mới, thì dễ hơn rất nhiều.
Tay phải Vương Lâm điểm lên trên chất lỏng, rồi để nó hòa vào Tinh La Bàn. Sau đó hai tay cấp tốc kết ấn, lấy phương pháp trong ký ức của Cổ Thần, bắt đầu tế luyện.
Những ký hiệu được vẽ trên La Bàn dần dần trở nên lấp lánh. Qua một khoảng thời gian, tcàng ngày càng có nhiều ký hiệu sáng lên. Cuối cùng chúng lấp lóe với mức độ rất nhanh.
Vẻ mặt Sất Hổ vẫn một mực ngưng trọng. Thần thức hắn tỏa ra, nghiêm phòng cảnh giác trong chu vi trăm trượng. Thần thức hắn không giám tỏa ra quá xa, dù sao thì ở trong hư vô có những vật nguy hiểm rất nhiều. Nếu thần thức tản ra quá xa, sẽ giống như một ngọn đèn trong bóng tối, tạo thành mục tiêu cho đám sinh vật nguy hiểm.
Tất cả những thủ quyết và ấn pháp của Vương Lâm, Sất Hổ cũng không nhìn. Thần thức hắn tự động đảo qua trong chu hai mươi trượng quanh người Vương Lâm.
- Tằng Ngưu là một người có trí tuệ như thế mà lại tin tưởng ta. Sất Hổ ta đội trời đạp đất, làm sao có thể phụ lòng người ta được. Hơn nữa Vấn Đỉnh Chi Tinh, là của Chu Dật tặng cho hắn, ở trên đó nhất định sẽ có cấm chế. Nếu ta đoạt được, sau này cũng có phiền toái lớn. Gia tộc Tằng thị có rất nhiều cường giả, ta không thể rước lấy tai họa cho tộc mình được. Ngoài ra quan trọng nhất là, sợ rằng dù mình có sử dụng tất cả những pháp bảo quan trọng của bộ tộc, cũng chỉ nắm chắc năm thành thắng được người này. Như vậy, không ra tay thì hay hơn.