Một hạt châu màu đỏ như nắm tay xuất hiện trên đỉnh đầu Chu Dật. Sau khi xuất hiện thì lập tức vỡ ra, hóa thành một thứ chất lỏng màu đỏ, rồi hòa vào bên trong ngôi sao đang bốc cháy.
Giờ phút này, trên ngôi sao đang bốc cháy, lại yên lặng tiêu tan một cách quỷ dị. Chỉ thấy một người toàn thân tỏa ra ánh sáng đỏ đứng sừng sửng giữa trời đất. Trong ánh mắt hắn lộ ra vẻ nuối tiếc và cảm khái rất sâu, tay phải khẽ điểm về phía lão già Thi Âm Tông.
Lão đầu vừa muốn né qua, nhưng lại phát hiện thân thể không di chuyển được, sắc mặt không khỏi trở nên trắng xanh, kinh hoàng nhìn về phía Chu Dật.
-Vấn Đỉnh… …. - Hắn cay đắng nói.
-Năm đó lần đầu tiên ta đi đến Tiên Giới, đã ngộ ra… Si ý cảnh, là ngươi áp đặt cho ta. Mục đích của ngươi, ta cũng hiểu. Nhưng cho dù hiểu, thì ta cũng không hối hận. Nếu có luân hồi, ta vẫn sẽ chọn ở bên ngươi… - Chu Dật cũng không thèm nhìn lão đầu, mà cúi đầu nhìn người con gái trong lồng ngực.
Năm đó hắn là người có tư chất xuất sắc nhất trong Ngũ Tông, có sự kiên trì mà người thường không thể có, tu luyện thuật Ngũ Hành. Cuối cùng từng bước một, vượt hẳn đám đồng môn, rồi bái một vị trưởng bối Anh Biến hậu kỳ duy nhất trong môn phái làm sư phụ. Từ đó về sau từng bước lên mây, tu vi ngày càng thâm hậu.
Khi Hóa Thần, hắn được sư tôn tặng Vũ Đỉnh mà đi vào Tiên Giới khiến cho tất cả mọi người bất ngờ. Lần đó hắn vừa đi, cả người đã có biến đổi long trời lở đất.
Trong Tiên Giới, hắn ngẫu nhiên tiến vào một ngôi lầu trang nhã. Khi đó đập vào mắt hắn là thi thể của người con gái nằm trên giường. Từ đó về sau, ma xui quỷ khiến thế nào, hắn đã đánh mất phương hướng của mình. Trong mắt hắn thì nàng là tất cả. Vì nàng, hắn phản bội lại sư môn làm sư phụ vô cùng đau đớn, nhưng không nỡ tự tay giết chết ái đồ, chỉ thở dài ba tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Yêu cái thi thể của nàng, mà biến thành một kẻ điên khùng…Hàng loạt lời đồn truyền khắp Chu Tước tinh, cũng chẳng ảnh hưởng đến nỗi lòng của hắn. Hắn không hối hận.
Với một sự si tình, tu vi hắn lại không ngờ lại càng ngày càng cao, trở thành tu sĩ Anh Biến kỳ.
Ngày sư tôn hắn tiến lên Vấn Đỉnh thất bại rồi qua đời, hắn đứng bên ngoài Ngũ Hành Tông, quỳ ở đó bảy ngày.
Mấy năm sau, Ngũ Hành tông trải qua ba lần kiếp nạn, nhưng hắn đã không còn là đệ tử Ngũ Hành Tông.