Đau, cơ thể rất là đau, cực kỳ đau đớn!
Sất Hổ đổ bịch xuống đất, vẻ mặt tái nhợt, mặt cắt không một giọt máu.
Vương Lâm ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt, hít một hơi khí lạnh, nghĩ:
- Đạo tâm của ta, là gì vậy?
Hồng Điệp và Sất Hổ lần lượt tỉnh dậy, hư ảnh trong hư không của Chu Dật cũng trở về với bản tôn của ông ta, dần dần rớt xuống, nhưng cũng chính vào lúc đó chỉ nhìn thấy trong hư không một Hắc quỷ trảo vươn ra, bỗng nhiên chộp tới.
Quỷ trảo này cách Chu Dật rất gần, Nguyên thần ly thể của hắn lập tức biến sắc, gào lên một tiếng nhanh chóng xông vào cơ thể, trong khoảnh khắc quỷ trảo kia chộp tới, Nguyên thần chui vào cơ thể tránh sang một bên nhưng vẫn bị quỷ trảo tóm được. Bụng của Chu Dật lập tức bị rạch một đường, máu tươi phun ra, chỉ có điều mục tiêu của quỷ trảo này hoàn toàn không phải là thân thể của Chu Dật mà là túi trữ vật của ông ta.
Thân thể Chu Dật chỉ bị thương nhẹ mà thôi còn về túi trữ vật thì "binh" một tiếng rồi rách nát, từ trong đó rất nhiều đồ bay ra trong đó có một tòa bảo tháp, sau khi bị quỷ trảo kia tóm được nhanh chóng bay trở lại.
- Không! - Hai mắt Chu Dật đỏ lừ, không để ý tới vết thương trên bụng, thanh âm thê lương dị thường, dường như xuyên thủng trời đất, khiến cho người nghe thấy phải đau lòng.
Không một chút do dự ông ta thả lỏng thân thể để Nguyên thần li thể phóng ra đuổi lấy bảo tháp.
- Đình nhi, ta quyết không để bất kỳ người nào mang ngươi rời xa ta! Tuyệt đối không!
Không có Nguyên thần hộ thể, cơ bắp Chu Dật lập tức phun ra những luồng máu tươi. Sắc mặt như màu giấy đổ xuống một bên. Vì Đình nhi Chu Dật cho dù thân thể bị diệt vong cũng cam lòng.
Mấy ngàn năm bầu bạn, tâm sự hàng ngày, cất giữ quanh năm. Cảnh tượng này khiến Chu Dật đau lòng đến phát điên lên.
Đình nhi, chính là chiếc vảy ngược của ông ta!
Nguyên thần của ông ta nhanh như chớp bay đi, nhưng cũng đúng vào lúc này lão đầu trên quan tài bỗng nhiên mở to mắt ra, một thân mình nhanh như chớp xuất hiện trước Nguyên thần của Chu Dật, cười lớn, nói:
- Chu Dật ngươi thực sự có bản lĩnh, nếu như cho ngươi thêm nghìn năm nữa e rằng ngươi sẽ có khả năng đạt tới Vấn Đỉnh kỳ, nhưng ngươi không biết rằng lão phu thân là đại trưởng lão của Thi Âm tông, sở hữu Tam Hồn! ngươi chỉ tiêu diệt được một hồn của ta làm sao có thể giết được ta!
Trong cái cười nhạt, quỷ trảo đằng sau thân thể hắn sáng lên hóa thành một người thanh niên, dáng vóc người thanh niên này rất giống với lão đầu, trong tay hắn chính là bảo tháp kia.
Vương Lâm nhìn cảnh tượng trước mặt mình hít một hơi sâu, ánh mắt chớp động, đáp xuống mặt đất, bên cạnh chính là cơ thể yếu ớt của Hồng Điệp.
Lúc này hai mắt của Chu Dật lộ ra vẻ điên cuồng, nhìn chằm chằm lão đầu dường như muốn ăn tươi nuốt sống ông ta vậy.
- Trả Đình nhi lại cho ta!
- Đình nhi? Ha ha, Chu Dật ngươi đúng lấy tên thi thể đặt cho mình. Đây là thi thể của tiên nhân, e rằng khi nó sinh ra thì ngươi đang ở trong vòng luân hồi rồi. - Lão đầu cười ha ha, thanh niên đằng sau ông ta cũng ngoác miệng cười theo, tay phải vỗ vào bảo tháp, lập tức từ trong đó bay ra một đạo bạch quang.
Nữ thi, xuất hiện!
Tà áo trắng tung bay trong gió.
Tuyết ghen hờn chao đảo giữa trời không.
Suối tóc xanh phất phơ trong gió.
Phảng phất mùi hương, mê mẩn cả tâm hồn.
Khoảng khắc khi thi thể xuất hiện, đại trưởng lão của Thi Âm Tông cũng không khỏi giương mắt lên nhìn chằm chằm. Ngay cả một câu chê cười cũng không có, chỉ có sự kinh hãi vì vẻ đẹp của nàng.
Hồng Điệp đúng là rất xinh đẹp, nhưng nếu đem so với thi thể người con gái, thì chẳng khác gì đốm lửa với ánh mặt trời.
Vương Lâm đang ở trong lòng tuyết, chỉ dám liếc mắt nhìn qua, sau đó trong lòng cũng không kìm được phải run lên, giống như có một thứ ma lực vô tận hấp dẫn vậy. Nó khiến hắn nổi lên ý niệm muốn cướp cái thi thể đó.
Nhưng tư tưởng của hắn cực kỳ kiên định. Ý niệm này vừa mới nổi lên đã bị hắn mạnh mẽ bóp chết. Mặc dù vậy thì mồ hôi lạnh cũng đổ ra khắp người.
-Thật đáng sợ!
Hắn hít một hơi thật sâu, đảo ánh mắt qua, chỉ thấy Sất Hổ không thổ nạp nữa mà đứng thẳng lên, ngơ ngác đi về phía thi thể cô gái. Nhưng khi đi được mấy trượng, nét mặt hắn thay đổi liên tục, đột nhiên sực tỉnh, vẻ mặt trở nên kinh hoàng.
Cho dù là Hồng Điệp thì trong mắt cũng lộ ra một tia mờ mịt. Nhưng dù sao nàng cũng là phụ nữ, nên ánh mắt lập tức tỉnh táo trở lại.
Ánh mắt Vương Lâm chớp chớp, tập trung vào Hồng Điệp.
-Khi người này còn sống, chắc chắn là người tiên giới. Ngay cả lão phu khi mới nhìn thấy cũng phải chấn động tâm thần. - Lão đầu Thi Âm Tông, thu hồi ánh mắt.
-Đình nhi!
Ánh mắt Chu lộ ra vẻ si mê, Nguyên Thần trùng kích về phía trước. Lão đầu Thi Âm Tông hừ nhẹ một tiếng, hai tay bấm pháp quyết, sau chụp mạnh tay lên ngực, trong miệng phun ra một luồng khí tím. Làn khí tím hóa thành từng sợi dây xích, tạo thành một cái lồng bao bên ngoài Nguyên Thần của Chu.