- Hồng Điệp, phía đầu tây của La Bàn có quầng sáng bảo vệ, ngươi có thể ngồi ở đó để khôi phục tu vi. Trong hành trình hư vô này tôi đảm bảo sẽ không có ai quấy rầy cô.
Sất Hổ nói, rồi mỉm cười nhìn Vương Lâm.
Hồng Điệp cũng không nói một lời, đi về phía tây ngồi khoanh chân ở đó, lập tức có một quầng sáng màu xanh bao xung quanh nàng.
- Tằng huynh! Ở phía đông còn cần huynh trấn giữ. Trong thế giới hư vô này có rất nhiều dị vật mà chúng ta chưa thể biết được, vẫn còn cần Luyện hồn của huynh đi lại quan sát để tiện thông báo cho ta còn kịp thay đổi phương hướng. Ở trong thế giới hư vô này, đừng tùy tiện tán phát thần thức, nếu không lại tự chuốc lấy tai họa đó. Đây là lời dặn dò của Tập tổ của tộc ta năm đó!
Sất Hổ nói xong, thân mình liền lao về phía trước đáp xuống giữa La Bàn khoanh chân ngồi ở đó.
Vương Lâm trầm ngâm hồi lâu, bay về phía đông ngồi xuống.
- Sất Hổ huynh La Bàn này nếu có năm người thì tốt nhất. - Vương Lâm nhìn hai phía Nam, Bắc nói.
- Đúng vậy! Nếu như có thêm hai người nữa thì có thể đảm bảo hành trình này sẽ không gặp trở ngại nào. Nhưng những bảo bối kia thì không đủ để chia cho năm người. - Sất Hổ cười nói, sau đó hít một hơi thật sâu. Hai tay vừa động, ấn lên La Bàn, miệng nói:
- Tằng huynh! Trong thế giới hư vô, nếu như La Bàn bị vỡ nát, ba người chúng ta sẽ không thể sống sót được. Điều này rất quan trọng hy vọng Tằng huynh hãy tận lực! Ta dốc toàn lực để điều khiển La Bàn này, không tiện ứng phó. Tất cả trông cậy vào huynh đó!
Vương Lâm gật đầu, cầm Cấm Phiên trong tay. Lập tức khói đen bao bọc lấy toàn thân. Nếu như trong lúc hắn thi triển pháp thuật mà Sất Hổ hoặc Hồng Điệp ra tay với hắn thì Cấm Phiên này cũng cản trở được một hai phần để hắn có thời gian phản kích.
Sự phòng bị vào bất cứ lúc nào cũng cần thiết.
Ánh mắt Sất Hổ chớp động, nhưng không thèm để ý, ngược lại hắn cảm thấy đó là điều đương nhiên. Nếu như là hắn, hắn cũng sẽ làm như vậy. Hắn nhắm hai mắt lại, linh lực vừa phun ra La Bàn lập tức chuyển động. Trong chớp mắt đã đi được mấy nghìn trượng. Đây không phải là Thuấn di mà là sử dụng tốc độ cực nhanh mà lướt đi.
Trong khoảnh khắc Sất Hổ khởi động Tinh La Bàn, một luồng lực kỳ dị bao lấy La Bàn. Dưới tác dụng của luồng lực kỳ dị này, Vương Lâm lập tức cảm thấy thần thức của mình dường như đã dung hợp vào trong đó. Không chỉ có hắn mà thần thức của Hồng Điệp và Sất Hổ cũng ở trong đó. Thần thức của ba người đều có ở trong luồng lực kỳ dị.
- Hồng Điệp! Tằng huynh! Hai người không phải kinh hãi. Lực lượng bình thường của La Bàn khi đi trong thế giới hư vô, ba chúng ta không thể nói chuyện được. Ở đây chỉ có thể sử dụng thần thức mà giao tiếp thôi. - Từ trong thần thức của Sất Hổ truyền tới một đạo thần niệm.
- Tằng huynh! Đây là Tinh đồ, sau khi huynh ghi nhớ lại thì cho Luyện hồn tản ra, nếu như thấy có gì lạ thường thì hãy nhanh chóng thông báo cho ta.
Một bức địa đồ được tạo thành từ rất nhiều điểm xuất hiện trong luồng lực kỳ dị. Vương Lâm lập tức phát hiện ra nó. Hắn không nói một lời tay phải ấn lên mi tâm. Lập tức một phần ba Du hồn từ trong mi tâm phóng ra, bay xung quanh thăm dò tình hình bên ngoài.
- Tinh La Bàn này quả nhiên thần kỳ. Đây là pháp bảo cần có để đi lạ ở trong Tinh không. Sau này nếu như có cơ hội, nhất định sẽ tìm một chiếc. Chỉ đáng tiếc là ta có cách chế tạo nhưng lại không có nguyên vật liệu. Nếu tự mình luyện được một cái thì tốt biết bao. - Vương Lâm cảm thấy rất hứng thú với Tinh La Bàn.
Tốc độ của La Bàn này vượt quá sức tưởng tượng, trong nháy mắt đã không thấy tung tích đâu nữa. Nó như biến mất trong thế giới hư vô. Bay xung quanh La bàn là hàng nghìn du hồn. Đối với chúng mà nói thì di chuyển trong thế giới hư vô chẳng khác nào như cá gặp nước vậy, từ từ tản ra.
Thần thức Vương Lâm không hề tản khai. Nhưng do hắn có một mối liên hệ với những Du hồn, nên không lâu sau nét mặt Vương Lâm bỗng nhiên biến sắc.
- Phía trước mười dặm có gì đó khác thường! - Vương Lâm lập tức truyền đi một đạo thần niệm.
Ở phía trước La Bàn có một sinh vật rất lớn, đang từ từ lay động. Nó giống như một con Bạch tuộc khổng lồ, có vô sỗ xúc tu, vung vẩy xung quanh cơ thể. Có một du hồn, vừa mới tiến lại gần liền bị một cái xúc tu đập trúng rồi tiêu tan trong khoảng không.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, dùng thần niệm truyền đạt cảnh tượng vừa diễn ra.
Sất Hổ không nói một lời, lập tức khống chế La Bàn thay đổi phương hướng ránh sang một bên. Khi đi qua nó, có một xúc tu quét ngang qua ngay bên cạnh.