Một mảnh nhỏ gần phía nam trong vô số mảnh nhỏ của Tiên giới, nơi này hoàn cảnh cực kỳ khắc nghiệt, có đầy các luồng khí lạnh tàn phá khắp nơi, khắp mặt đất đều bị đóng băng.
Khi Vương Lâm đi ra khỏi trận pháp, hắn lập tức nhướn mày. Nhưng trên mặt Hồng Điệp lại lộ ra bộ dáng hưởng thụ. Hiển nhiên, đối với nàng, nơi này không có gì khắc nghiệt, ngược lại thấy rất thoải mái.
- Hồng Điệp đạo hữu, đây là nơi đi thông ra mảnh nhỏ thứ nhất. Ba mươi vạn dặm về phía đông là nơi có vạn năm hàn băng. Nơi đó cần thần thông của đạo hữu chống đỡ lại luồng khí lạnh. Vượt qua luồng khí lạnh này chính là hư vô (1) bị Tiên giới thôn phệ. Ta có la bàn có thể định hướng được, để chúng ta không bị lạc trong hư vô này. Tằng huynh, hình như ngươi có luyện hồn hồn phách, chính là sử dụng tốt nhất trong hư vô, mong rằng đến lúc đó ngươi có thể xuất ra toàn lực. Vượt qua hư vô, chúng ta có thể tiến vào nơi tầng thứ nhất.
(1) hư vô: khoảng không.
- Dù sao nơi đó không có truyền tống trận, chỉ có cách này mới có thể đảm bảo cho ba người chúng ta tiến vào.
Sất Hổ trầm giọng nói.
Sau khi nghe xong lời này, đáy lòng Vương Lâm đã rõ ràng. Tên Sất Hổ này tìm mình chính là bởi vì nhìn ra du hồn rất hợp trong trường hợp này. Chắc là trên đoạn đường đến nơi đó, có du hồn trợ giúp sẽ vượt qua một cách dễ dàng.
Thân mình của Hồng Điệp tiến về phía trước, hướng về phương đông xa xa bay đi. Dần dần, thân ảnh ba người đã dần khuất xa. Chẳng qua, sau khi bay được vài dặm, ánh mắt Vương Lâm nhìn lại chỗ vừa rồi, ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc.
Đối với ba người mà nói, ba mươi vạn dặm cũng cần phải tiêu tốn một chút thời gian.
Một ngày nọ, ba người đã vượt qua ba mươi vạn dặm, nơi đây đã là cực đông của mảnh nhỏ. Cách chỗ này không xa, mặt đất như bị xé rách, xuất hiện một đường cắt đứt khác thường. Phía dưới đó là một mảnh hư vô màu đen.
Cách Đại địa hơn trăm trượng, có một con sông băng màu xanh thẫm, nhìn ngút tầm mắt vẫn chưa hết. Một phần của nó nối liền với Đại địa. Con sông băng mặc dù nối liền với đại địa nhưng nó lại lơ lửng trên khoảng không phía trên Đại địa.
Vương Lâm nheo mắt nhìn xung quanh, bỗng nhiên nói:
- Sất Hổ huynh, tầng toái phiến thứ nhất có điều gì thần kỳ, hoặc là tồn tại những điểm ngưng tụ khí Tiên giới hay không?
- Nơi đó đã bị tàn phá nghiêm trọng, chắc là không còn tồn tại khí của Tiên giới nữa…hơn nữa Tập tổ của tộc ta cũng chưa hề nói có chỗ nào thần kỳ, chỉ là nói tương đối nguy hiểm mà thôi. - Sất Hổ nói.