Thanh niên áo trắng lúc này cũng đang cầm khối ngọc giản sao chép, một lát thì xong. Hai người đồng thời ném ngọc giản ra, đều cùng đưa tay chụp lấy chiếc của đối phương.
- Tằng đạo hữu, nếu sau này có cơ hội đi đến Toái Ngân tinh, tại hạ nhất định sẽ khoản đãi!
- Được!
Vương Lâm gật đầu nói.
- Tại hạ cáo từ. Tên tiểu súc sinh kia dám đoạt vật của ta, tại hạ tất nhiên sẽ không để hắn chạy thoát!
Thanh niên áo trắng mỉm cười, ôm quyền nói rồi thuấn di rời đi, biến mất tại chỗ.
Vương Lâm trầm ngâm một chút, cầm ngọc giản vừa trao đổi, mở bản đồ ra, điểm vào một mảnh nhỏ ở phía Tây, trước người hắn lập tức xuất hiện một truyền tống trận. Vương Lâm bước vào, nháy mắt đã biến mất.
Trên một mảnh nhỏ ở phía Tây, nơi đây có một ngọn núi, nguyên bản nó cũng có Hổ hình nhưng lúc này, ngọn núi khổng lồ này đã bị chia làm hai phần.
Vương Lâm lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lặng lẽ nhìn ngọn núi này.
Ở trên mảnh nhỏ thứ ba thuộc về phía Tây trong ngọc giản của thanh niên áo trắng kia rốt cục tìm được ngọn núi Hổ hình này. Từ bên ngoài nhìn vào, tuy có chút chênh lệch với miêu tả của Thiên Bảo thượng nhân nhưng cơ bản cũng không sai biệt nhiều lắm.
Thân mình Vương Lâm khẽ động, hướng về phía ngọn núi bay đi. Sau khi bay quanh ngọn núi một vòng, Vương Lâm dừng chân ở một chỗ trên núi, đã tìm được nơi có động phủ của Thiên Bảo thượng nhân.
Nhìn động phủ này, sắc mặt Vương Lâm không khỏi trầm xuống.
Vách ngoài của động phủ đã tan hoang lắm rồi, trên đó còn lộ ra dấu vết của pháp thuật oanh kích, hiển nhiên nhiều năm trước đã bị người ta phá huỷ. Vương Lâm dừng lại bên ngoài động phủ một chút rồi bay vào.
Động phủ này không lớn, trong đó trống trơn không có gì cả. Vương Lâm cười khổ, tốn bao nhiêu công sức mới tìm ra chỗ này, đáng tiếc là đã chậm một bước.
Nhưng ngay lúc đó, ánh mắt hắn trở nên ngưng trọng.
Bên trong động phủ có chín gian thạch thất, lúc này đã hoàn toàn trống trơn nhưng ánh mắt của Vương Lâm nhìn vách tường của gian thạch thất lớn nhất ở chính giữa, hai mắt lộ vẻ trầm tư.
Trong Thiết phiến của Thiên Bảo thượng nhân có ghi chép tỉ mỉ phương pháp mở ra động phủ của hắn và cũng cho biết động phủ của hắn có mười gian thạch thất. Gian thạch thất thứ mười mới chính là gian chứa Xạ Thần xa.
- Nơi này chỉ có chín gian thạch thất, sao lại là mười gian?
Vương Lâm nhướn mày, thần thức tản ra, quét ra bốn phía thật lâu, cũng không phát hiện ra gian thạch thất nào bị che dấu cả.