Vương Lâm thầm nhủ, toàn lực vận công, lập tức giống như tia chớp bay nhanh lên không trung. Không có còn dị lực hạn chế, tốc độ khôi phục bình thường.
Mặt đất sụp đổ nhanh hơn. Trong nháy mắt, thần thức Vương Lâm phát hiện, phía ngoài chu vi trăm trượng là một mảnh hắc ám hư vô.
Mảnh kia giống như một miệng lớn không ngừng cắn nuốt.
Hắn lập tức kinh sợ. phía ngoài vẫn liên tục sụp đổ, đã hơn cả trăm trượng, phía trước mặt cũng đạt tới năm mươi trượng.
Vương Lâm không nói, bay thẳng chạy trốn hướng ra phía trước.
Động phủ vẫn liên tục bị sụp xuống, mười trượng, hai mươi, ba mươi trượng….
Vương Lâm sắc mặt tái nhợt. Hắn chỉ còn cách mặt đất có một khoảng, giờ phút này nó bị sụp xuống cực nhanh. Hiển nhiên không thể sụp đổ trước khi hắn di chuyển.
Hắn ánh mắt lộ ra một tia độc ý, vỗ trữ vật lấy ra một vật kết tinh to chừng hạt gạo. Vật ấy là tiên giới khí cô đọng mà thành.
Hắc ám hư vô cắn nuốt rít gào thêm ba trượng, năm trượng.
Vương Lâm nhìn ra xa, thấy như có một cái miệng hư vô há to.
Hắn nuốt tiên khí kết tinh trong tay vào một hơi. Lập tức, lần đầu tiên nguyên thần bên trong cảm giác được một loại đau đớn, đó là do tiên khí nguyên thần bị thiêu đốt.
Ở giờ khắc này, nguyên thần của Vương Lâm gần như sắp sửa sụp đổ. Trong cơ thể hắn truyền đến từng trận đau nhức, đồng thời cũng có một tia. sức mạnh như thể đại địa chống trời nảy sinh.
Bốn phía hắc ám hư vô vẫn cắn nuốt liên tục một, hai, ba trượng. .
Vương Lâm bay về phía trước. Tiếng ầm ầm ù ù như thể một dòng chảy đang đuổi theo dưới chân. Trong một khắc mà hắc ám hư vô kia cắn nuốt tới, Vương Lâm liền xông ra ngoài. Tốc độ của hắn tăng nhanh hơn rất nhiều lần so với trước. Trong nháy mắt hắn vừa chạy ra khỏi mặt đất, toàn bộ tiên giới toái phiến bị sụp đổ, gần như tuyệt đại bộ phận chỉ còn lại hắc ám và hư không.
Dưới chân hắn là một mảnh tối đen. Chỉ còn vài chỗ giống như cây thạch trụ chống đỡ thiên địa vẫn cố gắng đứng vững, nhưng cũng một vài trong số đó đang không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng dần biến mất.
Trên không trung khắp nơi đều là các khe nứt.
Nhưng Vương Lâm dĩ nhiên không cảm giác được hết thảy những thứ đó. Ý thức của hắn như đang lâm vào điên cuồng, tốc độ như sao băng, thậm chí có thể nói còn nhanh hơn cả sao băng, lao ra khỏi mặt đất, hướng lên không trung, rầm rầm phóng đi.