Vương Lâm cười ha hả, ánh mắt lóe sáng, nói:
- Nghe nói Hồng Điệp cô nương trong vòng trăm năm tu luyện từ phàm nhân tới Hóa Thần hậu kỳ. Trăm năm mặc dù ngắn nhưng đối với phàm nhân đã là cả cuộc đời. Không biết cha mẹ ngươi có còn khỏe mạnh hay không?
Hồng Điệp nhướng mày, ngân quang trong tay vung lên. Trong nháy mắt bầu trời tràn ngập ngân mang, hướng tới Vương Lâm.
Vương Lâm vỗ lên Lôi Oa. Lôi Oa liền ưỡn bụng phun ra một lôi cầu. Lôi cầu này đang còn ở giữa không trung, Vương Lâm đã quát khẽ một tiếng:
- Bạo!
Lập tức lôi cầu liền tự bạo, hóa thành vô số đạo lôi điện, va chạm với ngân quang. Sau khi chặn đòn đó, Vương Lâm liền lập tức lui lại, bay về phía xa.
Về phần Lôi Oa thì sau khi phun lôi cầu xong, lập tức cũng thối lui theo Vương Lâm.
- Hồng Điệp. Không biết cha mẹ ngươi ngoài ngươi còn có cô con gái nào khác hay không? Nếu không có chẳng phải là không có người đưa tang hay sao. Trong ba điều bất hiếu, đây là điều thứ nhất!
Vừa rút lui, Vương Lâm vừa cao giọng nói.
Đôi mày Hồng Điệp nhíu lại, lạnh lùng nhìn về phía Vương Lâm đang ngày càng xa dần, sau đó phóng vút theo. Đồng thời nàng vung tay phải lên, một thanh phi kiếm xuất hiện trên đỉnh đầu. Ngón tay điểm một cái, thanh kiếm liền hóa thành một đạo cầu vồng, tốc độ cực nhanh phóng đi.
Thanh phi kiếm này mang theo một cỗ ý cảnh tràn ngập vô tình. Những nơi nó đi qua, bốn phía xung quanh đều mơ hồ xuất hiện vô số bông tuyết, chầm chậm rơi xuống.
Ánh mắt Vương Lâm sáng lên, chợt vỗ lên túi trữ vật. Cấm Phiên hiện ra trong tay, bốn phía lập tức tràn ngập hắc vụ. Cùng lúc đó, từng đạo cấm khí từ trong hắc vụ gào thét lao ra, hóa thành những đầu ác long, nhằm vào phi kiếm.
Sau đó thân thể Vương Lâm chẳng những không lùi lại mà lập tức biến mất trong hắc vụ. Khi xuất hiện đã là ở phía sau Hồng Điệp hơn mười trượng. Hai tay hắn bắt quyết, nhất thời một tia linh lực từ trong cơ thể hắn tỏa ra, hình thành phía trước hắn một dòng khí lưu.
Ý cảnh sinh tử trong thời khắc này từ trong dòng khí lưu tỏa ra.
Hồng Điệp lại nhăn mày, hừ lạnh nói:
- Không biết sống chết!
Nói xong tay phải nàng giơ lên, hung hăng chụp về phía trước một cái. Nhất thời năm đạo khí băng hàn từ đầu ngón tay phóng ra, giữa không trung chợt hóa thành năm ngọn núi tuyết, ầm ầm đánh xuống.