Tu sĩ Hóa Thần kỳ có thể tiến vào tiên giới, mỗi người đều không thể xem thường! Vương Lâm một lần nữa hiểu được điều này.
Dưới sự bao phủ của Cấm Phiên, tốc độ Vương Lâm cực nhanh. Khoảng cách giữa hắn và thanh sam tu sĩ nhanh chóng bị rút ngắn.
Sắc mặt thanh sam tu sĩ âm trầm, lại vận dụng bí thuật không biết tên kia tăng tốc. Tốc độ của hắn lập tức nhanh lên mấy lần, rất nhanh đã tới trận pháp. Hắn bấm quyết, trận pháp liền xuất hiện ở nơi đó. Hắn thở phào nhẹ nhõm, đang muốn đi vào trận pháp. Mảnh vỡ tiên giới rất nhiều, tùy ý chọn một mảnh mà truyền tống đi, đối phương hiển nhiên không thể đuổi theo.
- Đợi đó, lần này Đại La kiếm tông của chúng ta tới bốn người. Ta chỉ là người có tu vi thấp nhất. Đợi ta gọi sư huynh tới, song kiếm đánh tới, ngươi tuyệt đối không thể rời khỏi cửa tiên giới!
Hắn nở nụ cười lạnh.
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng, thân thể bỗng nhiên biến mất trong hắc vụ của Cấm Phiên, chẳng ai có thể phát hiện ra điểm bất thường. Dù sao thần thức của thanh sam tu sĩ cũng chỉ là Hóa Thần sơ kỳ mà thôi mà thần thức Vương Lâm đã tương đương Hóa Thần hậu kỳ.
Tuy nói hai người có tu vi bằng nhau nhưng thần thức chênh lệch quá nhiều. Đó cũng là nguyên nhân vì sao người này vừa xuất hiện, Vương Lâm lập tức phát hiện ra. Mà người này phải bay một lúc mới có thể phát hiện Vương Lâm.
Thanh sam tu sĩ bước vào bên trong trận pháp, quay đầu nhìn về đoàn hắc vụ đang từ xa bay nhanh tới, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên thân ảnh Vương Lâm đột nhiên lại hiện lên. Hắn vừa mới hiện thân liền lập tức ném ra một chiếc chuông.
Sắc mặt thanh sam tu sĩ nọ lập tức tái nhợt. Hắn chẳng thể nào ngờ nổi đối phương lại có thể đuổi theo mình nhanh như vậy. Khi hắn còn đang sửng sốt, chiếc chuông đã đón gió lớn lên, hóa thành một chiếc chuông đồng lớn tới cả trượng, mạnh mẽ úp xuống, bắt lấy tu sĩ này.
Lúc này tay phải Vương Lâm phất lên, Cấm Phiên liền rơi vào trong tay hắn. Tay hắn lại rung lên, chiếc chuông cũng như tu sĩ bên trong biến mất ngay lập tức, khi xuất hiện thì đã nằm trên mặt đất.
- Ngươi chạy không thoát được!
Vương lâm thanh âm bình thản, như nói với bản thân mình vậy.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, hai tay bắt ấn, đánh ra từng đạo pháp quyết tới chiếc chuông.
Chiếc chuông đó liền chấn động, bên trong truyền tới một loạt tiếng đinh đông. Âm thanh này cũng không tỏa ra ngoài nhiều lắm mà chủ yếu tập trung vào bên trong. Nhưng xen lẫn trong những tiếng đinh đông này lại truyền ra tiếng kêu thảm thiết.
Không lâu sau, chiếc chuông chấn động lại càng mãnh liệt. Trừ tiếng đinh đông ra còn nghe thấy âm thanh đánh phá, hiển nhiên là tham sam tu sĩ nọ không cam tâm bị luyện hóa, đang dựa vào uy lực của bảo kiếm muốn phá vỡ bảo vật này từ bên trong.
Vương Lâm hiểu rõ sự sắc bén của bảo kiếm nọ. Chiếc chuông này có thể trụ được hay không cũng không rõ. Hắn hừ nhẹ một tiếng, hai tay bắt quyết nhanh hơn. Theo từng đạo pháp quyết không ngừng rơi vào chiếc chuông, tiếng chuông càng lúc càng lớn, tần suất càng ngày càng cao. Cùng lúc ấy âm thanh phản kích càng lúc càng nhỏ.
Chiếc chuông này là một kiện pháp bảo của thượng cổ tu sĩ. Tác dụng của nó chính là bắt người, sau đó sử dụng pháp quyết tiến hành luyện hóa. Thậm chí là cả nguyên thần cũng có thể luyện hóa triệt để. Đương nhiên điều kiện vẫn phải phụ thuộc vào người bị luyện hóa. Nếu tu vi người bị luyện hóa quá cao thì chủ nhân rất có thể bị phản phệ.
Hóa Thần kỳ tu sĩ sau khi hình thành nguyên thần, trừ phi bị vây công, nếu không khi đấu pháp một chọi một, cho dù là thắng cũng rất khó có thể hoàn toàn giết chết đối phương. Chẳng qua nếu là tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ ra tay thì không phải chuyện chơi.