Năm người khác cũng đã lựa chọn những khối đá vỡ ở gần đó.
Hắn vừa nhìn thấy nơi này, không kìm nổi lập tức trong lòng khẽ động. Nơi đây những đài cao không kể lớn nhỏ tính chất đều giống nhau. Hơn nữa, nếu dựa theo những dấu vết bên cạnh thì hoàn toàn có khả năng ghép lại được với nhau.
Từ đó Vương Lâm đoán được rằng có lẽ từ rất nhiều năm trước, trước khi tiên giới bị phá nát, hẳn ở đây đã có một cái đài kích thước khổng lồ.
Lại nhìn đến dấu tay trên tiên môn, Vương Lâm hít sâu, ánh mắt chớp động. Dấu tay này có thể tạo ra những vết nứt trên cánh cửa của tiên giới, hẳn chủ nhân của nó phải có bản lãnh vô cùng lớn!
Nhìn cánh cửa tiên giới cao không thể với tới, một chút cảm giác tự hào vừa mới xuất hiện của Vương Lâm lập tức tan thành mây khói. Nếu so sánh với những tồn tại kia, bản thân mình chẳng khác nào đang dãy dụa trong bùn.
Một lát sau, có một vài người từ xa bay lại, đáp lên những đài cao bị vỡ ở bốn xung quanh. Vương Lâm lần lượt quan sát, những người này bản lãnh không giống nhau, thậm chí còn cả Nguyên Anh Kỳ xuất hiện. Điểm này đúng là khiến cho Vương Lâm có chút khó hiểu.
Dần dần số người tới tăng lên, những đài cao trở nên không đủ.
Lúc này, một thanh niên áo đen sau khi thân mình hạ xuống lập tức đảo qua bốn phía. Hắn phát hiện không còn đài cao để đứng, vì thế thân mình khẽ động, dừng lại ở trên đài của một lão già đầu bạc. Đài cao này rộng hơn ba mươi trượng. Đừng nói hai người, cho dù là mười hai người cũng có thể đứng đủ.
Nhưng khi thanh niên vừa đứng lên cái đài cao. Trong nháy mắt, lão già kia ánh mắt chợt lóe, khàn khàn nói:
- Cút!
Thanh niên khuôn mặt lạnh dần, đang muốn nói chuyện thì lão già nhăn mặt lại, tay phải cách không đánh một trảo. Lập tức thanh niên kia kinh hô một tiếng, vội vàng lui về phía sau. Lúc này vừa mới thoát khỏi hiểm cảnh, sắc mặt hắn có chút khó coi, kiêng kị liếc mắt nhìn lão già một cái, xoay người hướng về cạnh đài cao hạ xuống.
Trên một cái đài cao, có một người trung niên đang khoanh chân ngồi. Người này là người đi cùng với Vương Lâm, đến từ Chu Tước Tinh. Hắn buồn bực cầm hồ lô uống rượu, đối với hắn trên đài cao có thêm một người cũng không có gì để ý.
Thanh niên áo đen trầm ngâm một chút, ngồi xuống ở bên rìa. Ánh mắt hắn chớp động, thi thoảng lại nhìn về phía lão già kia.