Nhìn thấy đối phương rời khỏi, Tôn Văn rốt cục nhẹ nhàng thở hắt ra, xoa xoa cái trán đầy mồ hôi, nội tâm có chút khiếp sợ. Hắn nhìn người nọ có cảm giác giống như được gặp các lão tổ tông trong gia tộc.
Lúc này hắn cũng không có hứng thú tiếp tục thể hiện uy phong, vội vàng lưu lại nói mấy câu rồi nhanh chóng bay đi hướng về tòa nhà hình tháp.
Sự tình này lập tức phải báo cáo gia tộc ngay.
Hắn nghĩ rằng Hóa Thần tu sĩ có thể từ chiến trường ngoại vực đi ra, chắc không phải là hạng người vô danh.
Vương Lâm hiện thời thân hình đang đứng trên một ngọn núi cao ngất chìm trong mây. Núi này có tên là Phá thiên, ở bản đồ trong ngọc giản miêu tả đây là ngọn núi cao nhất của Vũ Văn quốc.
Trên đỉnh núi này, Vương Lâm bắt đầu trầm ngâm, cực phẩm linh thạch sử dụng trong những năm gần đây dĩ nhiên còn lại cũng không nhiều lắm. Loại linh thạch này ở Chu Tước tinh cũng không phải là loại thông thường. Vương Lâm tính toán không dám để lãng phí trên đường đi mà giữ lại với mục đích bảo toàn sinh mệnh.
Lúc này trong hành trình từ chiến trường ngoại vực, Vương Lâm thu hoạch rất hậu hĩnh. Hắn không nghĩ tới nguyên thần của mình với việc thôn phệ hồn phách lại có liên quan, không ngờ lại cũng có tiến hóa.
Nhẹ nhàng sờ mi tâm, khóe miệng Vương Lâm lộ ra vẻ mỉm cười. Đối với hắn lúc này hành trình tới tiên giới dĩ nhiên tin tưởng mười phần. Chỉ cần không phải gặp được một ít Hóa Thần hậu kỳ tu sĩ hoặc là thiên kiêu chi nữ của Tuyết Vực quốc, đối với Hóa Thần trung kỳ bình thường Vương Lâm có thể nắm chắc được mười phần chiến thắng.
Kể cả là Hóa Thần hậu kỳ, với sự chuẩn bị mấy năm nay, hắn cũng có thể bình yên chạy trốn, tính mạng không bị nguy hiểm.
Trên thực tế Vương Lâm đối với hành trình lần này trong tiên giới thì chuẩn bị như thế là quá cẩn thận. Ngoài việc đoạt được tiên giới khí ra thì một nguyên nhân nữa chính là muốn giữ mạng.
Cánh cửa tiên giới mở ra, các tu sĩ tiến vào trong tuy nói tu vi đều phải hạn chế ở Hóa Thần kỳ, nếu không sẽ làm cho tan vỡ. Nhưng phải biết rằng trong này tất nhiên sẽ có các tu sĩ có tu vi từ Hóa Thần trở lên tồn tại, nói cách khác rất có thể có Anh Biến kỳ tu sĩ tham dự vào.
Người như vậy tuy nói không nhiều lắm, nhưng hẳn là sẽ có. Mặc dù bọn họ đem tu vi hạn chế ở Hóa Thần, với thần thông như vậy không một tu sĩ Hóa Thần bình thường nào có thể chống cự. Chính vì vậy Vương Lâm mới có sự chuẩn bị đầy đủ.
Về phần các lão quái Vấn đỉnh được nhắc tới trong truyền thuyết, không màng tới thế sự ở quốc gia tu chân cấp sáu kia, có tiến vào tiên giới hay không. Về việc này, Vương Lâm đoán không nổi. Nhưng hắn nghĩ đến phân nửa chắc là sẽ không. Vì dù sao toàn bộ Chu Tước quốc, các lão quái Vấn Đỉnh tuyệt đối không nhiều lắm, chỉ sợ không vượt quá được năm người.
Đây là mấy năm nay Vương Lâm tu luyện, hơn nữa đối với Chu Tước tinh cũng hiểu biết, với tu vi Hóa Thần trở lên muốn nâng cao lên thì khó khăn. Từ đó phân tích mà ra, tuy nói không thật sự chuẩn xác nhưng so với thực tế thì cũng không khác biệt nhiều lắm.
Trên thực tế, Vương Lâm suy đoán ở Chu Tước quốc, những lão quái Vấn Đỉnh có lẽ là chỉ có bốn người. Trong số bốn người này có hai người ở sơ kỳ, một người ở trung kỳ, và cuối cùng còn lại là một người duy nhất đại thần thông ở hậu kỳ, cũng là người kế thừa cái tên Chu Tước.
Bốn người này sẽ không dễ dàng rời khỏi Chu Tước quốc, lại càng sẽ không để ý đến sự tình trong tu chân quốc. Đối với họ mà nói, ít có sự tình trên thế gian này có thể đả động tâm linh của họ.
Bốn người này chỉ khi nào có các tu sĩ ở tinh cầu bên ngoài đến Chu Tước tinh tác loạn, lúc đó mới ra tay.
Vương Lâm thở sâu, ánh mắt chớp động. Linh thú, cấm phiên, ma đầu cũng đều đã chuẩn bị xong, lại còn có hai lông chim của cái quạt lúc hắn ở chiến trường ngoại vực cũng đã tế luyện.
Về phần ba vỏ kiếm thần bí kia, cũng như vậy, bị Vương Lâm dùng nguyên thần tế luyện.
Ngoại trừ những vật này ra, trong túi trữ vật vủa hắn có được hơn mười kiện pháp khí của thượng cổ tu sĩ mấy năm gần đây cũng bị Vương Lâm phá được thần niệm ở ba cái, biến thành pháp bảo của bản thân.
Trong túi trữ vật của hắn duy nhất chỉ có một thứ đồ vật mà Vương Lâm có chút nhìn không thấu. Vật ấy là một cuộn tranh năm đó đoạt được ở trên người một tu sĩ bình thường ở Tu ma hải!
Khi mở cuộn tranh này ra, bên trong đó là một mảng hắc ám, một luồng khí tức làm người khác khủng bố đập vào mặt. Bức tranh này Vương Lâm tổng cộng đã mở ra ba lần.
Lần đầu tiên là Kết Đan kỳ, lần thứ hai là Nguyên Anh kỳ, lần thứ ba là hiện tại, Hóa Thần kỳ. Mỗi lần mở ra hắn lại có cảm giác bất đồng. Trong cuộn tranh này coi như có một cỗ lực lượng thần bí làm cho người ta lâm vào tình trạng run lên vì sợ.