Lúc này, Vương Lâm nhìn dải đất có cảm giác hoàn toàn khác với trước đây. Hắn có thể nhận thấy được bên trong vòng tròn được tạo bởi những tảng đá vỡ có một thứ gì đó nằm ngoài pháp tắc của Thiên Địa. Chính nhờ thứ đó mới khiến cho bên trong dải đất có thể huyễn hóa ra phân thân của người xâm nhập với thực lực vượt qua bổn tôn.
Vào lúc này, lão nhân cưỡi con thú kia đang lặng im nhìn Toái Tinh loạn. Khi Vương Lâm tới, lão thoáng nhìn qua rồi thôi. Thông qua tốc độ lão có thể xác định người này chính là tu sĩ Hóa Thần.
Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hơi trầm ngâm. Hắn tìm một chỗ gần Toái Tinh loạn rồi khoanh chân ngồi xuống, im lặng. Hắn ngồi đó thổ nạp nhưng thần thức vẫn đang cảnh giác.
Hắn muốn nhìn xem lão già này tới đây có mục đích gì. Nếu cũng có ý định tiến vào Cổ Thần chi địa thì Vương Lâm sẽ không đi trước mà chờ sau khi đối phương đi vào, hắn mới đi.
Lão nhận lại liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái chợt mở miệng nói:
- Đạo hữu! Nếu đã tới đây chắc chắn cũng muốn thu thập Cực Quang Hỏa Tuyến. Hay là ta và ngươi kết thành một tổ tiến vào trong Toái Tinh loạn có được không?
Thần sắc Vương Lâm vẫn thản nhiên nhưng trong lòng lại chấn động. Cực Quang Hỏa Tuyến là thứ gì? Trong ký ức của Cổ Thần cũng không nhắc tới vật đó. Thời gian tu chân của Vương Lâm cũng không phải ngắn những chưa bao giờ nghe nói đến Cực Quang Hỏa Tuyến. Hắn thay đổi thanh âm, cất tiếng khàn khàn cười nói:
- Tại hạ không có hứng thú với tổ đội.
Lão già hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Vương Lâm. Sau đó, lão lại xoay người nhìn về phía Toái Tinh loạn.
Lão nhân vỗ con thú một cái. Nhất thời, con thú giống Huyền Vũ liền há miệng rít lên một tiếng. Thanh âm của nó tưởng chừng như có thể xuyên vân phá thạch. Nhìn qua thì có cảm giác vô thanh vô tức, nhưng bên trong Toái Tinh loạn, đám đá vụn tách sang hai bên để lộ ra một khoảng chân không.
Lão nhân dẫm lên đầu con thú. Con thú hít một hơi thật sâu, vô số linh lực xung quanh liền tụ lại trong miệng nó rồi bị thôn phệ.
Sau đó, con thú lại rống lên một lần nữa. Bây giờ, có thể thấy được bằng mắt thường một đạo khí hình trụ ầm ầm chui vào bên trong Toái Tinh loạn. Trong khoảng khắc, nó đã tạo ra một cái thông đạo rộng trăm trượng. Đá vụn bên trong thông đạo hoàn toàn biến mất.
Hai mắt Vương Lâm chớp chớp. Uy lực của con thú khiến cho hắn có chút kinh ngạc. Không ngờ nó lại mạnh đến vậy. Nhưng nếu phải đánh nhau, Vương Lâm cũng chẳng sợ. Dù sao thì uy lực của con thú tuy mạnh nhưng chỉ khi trực diện công kích mới có uy hiếp. Mà trong đấu pháp có thể thay đổi một cách linh hoạt thì làm sao Vương Lâm có thể để cho nó công kích.
Trong nháy mắt khi con thú rống lên, thân thể lão nhân giống như tên rời cung, nhanh chóng lao đi. Lão bám theo luồng khí đang rít lên mà tiến vào bên trong Toái Tinh loạn. Ngay sau đó, chỉ thấy đá vụn bên ngoài luồng khí dung hợp lại hình thành vô số phân thân của lão nhân.
Chỉ thấy lão nhân cũng không hề hoảng hốt, vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời, từ trong túi liền bay ra hơn mười miếng ngọc giản. Đám ngọc giản vừa mới bay lên liền xoay tròn quanh người lão nhân. Đám phân thân đang định tiến tới nhưng vừa thấy ngọc giản liền lập tức nhanh chóng bắn về bốn phía.
Mỗi một cái ngọc giản cũng lập tức bay về bốn phía với tốc độ cực nhanh, đuổi theo phân thân. Mấy tiếng nổ vang lên, ngọc giản đồng loạt phát nổ, hóa thành vô số tia sáng. Sau đó, chúng ngưng tụ lại hình thành một đám người giống hệt với phân thân của lão nhân.
Từ lúc đó, nhìn vào trong Toái Tinh loạn có chút hoa mắt. Lão nhân lấy ngọc giản tạo thành phân thân đại chiến với phân thân do đá vụn biến thành. Nhân cơ hội, lão nhân liền tiếp tục lao về phía trước, nhanh chóng ra khỏi Toái Tinh loạn.
Khi lão vừa ra khỏi Toái Tinh loạn đám ngọc giản phân thân liền biến mất. Về phần đám phân thân do đá vụn tạo thành cũng rít lên một tiếng không cam lòng rồi biến mất theo.
Lão nhân xoay người, liếc mắt nhìn Vương Lâm đang ở bên ngoài Toái Tinh loạn hừ nhẹ một tiếng. Tay phải hắn vẫy một cái, nhất thời thân thể con thú bỗng thu nhỏ lại, hóa thành một tia sáng đen bay vào trong Toái Tinh loạn. Có điều, Toái Tinh loạn không hề có một chút tác dụng đối với tia sáng. Hắc quang bay ngang qua mà tới bên người lão nhân rồi lại biến thành con thú. Lão nhân nhảy lên, giẫm trên lưng con thú mà bay đi.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn cũng không đứng dậy ngay mà lặng lặng chờ ở đó.
Hắn ở đó bảy ngày. Con Văn thú, hắn cũng không cho vào túi trữ vật mà thả ra cho nó kiếm ăn. Văn thú vốn là loại yêu thú sinh ra ở Tu Ma hải nên bây giờ giống như quay lại biển rộng, hết sức thoải mái.