Ánh mắt Vương Lâm lóe lên quyết định ra một ý. Nguyên bản trong đầu hắn vốn có ý nghĩ trở về Sở quốc. Hắn suy nghĩ một chút rồi cắn răng vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời, Văn thú đã lâu không xuất hiện từ trong túi bay ra, lượn trong không trung mấy vòng.
Vương Lâm nhảy lên, khoanh chân ngồi trên lưng Văn thú mà đi. Thần niệm của hắn khẽ động, Văn thú lập tức rống lên một tiếng thật dài, vui vẻ lao về phía trước. Vẻ mặt đó xuất hiện ở Văn thú có chút hết sức quái dị. Nếu có người đứng bên ngoài nhìn chắc chắn sẽ cảm thấy ớn lạnh. Dù sao thì hình dạng của nó cũng quá sức dữ tợn.
Vương Lâm mỉm cười, xuất từ trong túi trữ vật ra một lọ đan dược. Hắn lấy ra vài hạt ném về phía trước. Nhất thời, hai mắt Văn thú hiện lên một sự vui mừng lao nhanh về phía trước nuốt lấy đan dược.
Cứ như thế, Vương Lâm vừa vất đan dược còn Văn thú thì cứ phi hành. Chẳng mất nhiều thời gian, bình đan dược không còn đến một nửa. Lúc này, Vương Lâm mới cất bình đan dược, vỗ Văn thú cười mắng:
- Con súc sinh nhà ngươi, đan dược hôm nay hết rồi. Nếu người bay nhanh hơn một chút thì ngày mai sẽ cho người thêm một ít.
Văn thú nghe thấy vậy liền rít lên một tiếng, vọt đi chẳng khác nào tia chớp.
Trên đường, tâm trạng Vương Lâm có chút vui vẻ. Đại cừu đã báo, tu vi có được thành tựu.thứ cảm giác này thật đúng là khó diễn tả. Vương Lâm hú lên một tiếng thật dài. Văn thú dưới chân hắn như đồng cảm cũng rít lên một tiếng.
Hai đạo âm thanh cộng hưởng với nhau, vang đi rất xa. Mỗi nơi Văn thú bay qua, tu chân quốc phía dưới liền bị kinh động. Mấy đạo thần thức liền tản ra, nhưng ngay khi phát hiện ra tu vi của Vương Lâm và con Văn thú, bọn họ đều thu hồi thần thức không dám quấy nhiễu.
Đúng lúc này, trong một tu chân quốc dưới chân Vương Lâm, ở một cái thành trì có một lão nhân lôi thôi đang nhìn một vị tiểu tu sĩ Trúc Cơ kỳ mà tủm tỉm cười, nói:
- Tiểu huynh đệ! Ta thấy trán ngươi đầy đặn, tử quang nhập thể, chắc chắn không phải là người bình thường. Đáng tiếc nếu không có người nào chỉ điểm chỉ sợ đời này của ngươi sẽ không thể Kết đan.
Tiểu đạo sĩ liền trợn hai mắt, quát:
- Cút ngay. Nếu còn cản đường thì đừng trách ta không khách khí đối với ngươi.
Lão nhân lôi thôi, mấp máy mấy tiếng rồi chỉ lên đạo ánh sáng đang lóe lên trên bầu trời mà nói: