Tất cả những điều đó Vương Lâm cũng không biết. Vào lúc này, hắn hoàn toàn dung nhập trong ý cảnh Sinh Tử, cảm nhận ý nghĩa của thiên đạo.
Theo linh lực dung nhập càng lúc càng nhiều, Nguyên Anh của Vương Lâm càng bay lên cao, tới tận trần động. Sau đó, nó chẳng hề gặp phải một chút cản trở xuyên qua, bay lên sau núi.
Vào lúc này, tất cả tu sĩ xung quanh đều nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời này bọn họ không thể quên được. Trước mắt họ chỉ thấy một thân hình bé nhỏ đang khoanh chân ngồi trong một làn ánh sáng bảy màu, chầm chậm bay lên không trung.
Nguyên Anh vừa xuất hiện, linh lực bốn phía giống như cơn lũ ồ ạt bao lấy Nguyên Anh. Ngay sau đó, hai tay của Nguyên Anh chậm rãi huy động, kết xuất một cái pháp quyết cổ quái.
Cả quá trình đó diễn ra thật lâu.
Được linh lực quán nhập vào trong cơ thể, hai tay Nguyên Anh của Vương Lâm bắt quyết càng lúc càng nhanh, gần như tạo thành tàn ảnh. Từ từ, ánh sáng bảy màu bao phủ xung quanh cơ thể Nguyên Anh thu liễm. Cuối cùng không còn lấy một chút. Ngay sau đó, thân thể Nguyên Anh của Vương Lâm chợt biến thành trong suốt, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất.
Vào lúc này, hắc động trên bầu trời, phun ra một đợt linh lực cuối cùng, sau đó từ từ khép lại rồi biến mất.
Một đợt linh lực cuối cùng đó biến thành một con Trường long. Nó rít lên một tiếng rồi từ trên trời bay xuống, dung hợp một chỗ với Nguyên Anh. Vào lúc này, một luồng hơi thở khác thường từ Nguyên Anh tỏa ra.
Thân thể Nguyên Anh đang trong suốt từ từ hiện rõ. Thân thể nó từ từ to lên, cuối cùng đạt tới một chiều cao nhất định. Nếu nhìn kỹ có thể thấy được, nó so với thân thể Vương Lâm cũng chẳng có gì khác nhau.
Nguyên Anh chầm chậm mở hai mắt. Trong đôi mắt của hắn không hề có một chút màu sắc, chỉ có một tia sáng lạnh lùng. Vào lúc này, tất cả Nguyên Anh nhìn thấy cảnh đó đều có một loại ảo giác rằng Nguyên Anh trên bầu trời như siêu thoát, trở thành một điều gì đó huyền bí.
Ánh mắt của hắn như đang nhìn xuống mặt đất. Bất luận là con người hay tu sĩ cũng đều chỉ thấy một sự lạnh lùng giống như thế gian chẳng có bất cứ chuyện gì khiến cho hắn hứng thú.
Điểm quan trọng của tu sĩ Hóa Thần đó là Nguyên Anh thăng hoa trở thành Nguyên Thần. Nguyên Thần bất diệt thì thân thể vĩnh viễn không mất. Đó cũng chính là Thiên đạo.
Vào lúc này, Nguyên Anh của Vương Lâm sau khi được linh lực cải tạo đã lột xác trở thành Nguyên Thần.
Nếu như Nguyên Anh là một tên tiểu đồng thì bây giờ Nguyên Anh chẳng những to lớn mà còn có được lực lượng của Thiên Địa mà hình thành Nguyên Thần. Đó cũng chính là điểm đáng sợ của tu sĩ Hóa Thần.
Pháp thuật của tu sĩ Hóa Thần ẩn chứa ý cảnh cũng là do sự tồn tại của Nguyên Thần. Có thể nói Nguyên Thần chính là do ý cảnh hóa thành, lấy Nguyên Anh làm gốc cùng với sự tu bổ của linh lực trong thiên địa mà ra.
Cũng vì sự tồn tại của Nguyên Thần nên sự mạnh mẽ của tu sĩ Hóa Thần vượt xa tu sĩ Nguyên Anh. Nó cũng giống như sự khác biệt giữa tu sĩ Nguyên Anh và tu sĩ Kết Đan.
Sự khác biệt cảnh giới không chỉ là một cái khe nhỏ.
Con người hấp thu linh lực trong thiên địa khiến cho thể chất thay đổi. Từ từ, khi linh lực trong cơ thể càng lúc càng nhiều, sau khi sự cải tạo thân thể đạt tới một mức độ nhất định thì sẽ có một sự thay đổi về chất. Sự thay đổi đó được gọi là Trúc Cơ. Theo Thiên đạo mà nói thì Trúc Cơ không thể mượn lực bên ngoài. Tất cả phải dựa vào tu vi bản thân mà đột phá. Có như thế mới phù hợp với đạo tu chân vốn là sự nghịch thiên.
Nhưng sự khó khăn của Trúc Cơ quá lớn nên nên mới xuất hiện loại đan dược nghịch thiên là Trúc Cơ đan. Từ từ sau bao thời gian, tới bây giờ trong giới tu chân có rất ít người không cần Trúc Cơ đan mà có thể tự ngưng kết Trúc Cơ.
Tuy nói không phù hợp với tiêu chuẩn của Thiên đạo, nhưng theo cách nói của Liên minh tu chân thì Thiên đạo là chết mà tu đạo chính là Nghịch thiên. Vì vậy mà trải qua một thời gian dài cũng không có người nào đi nghiên cứu cơ bản.
Sau khi Trúc Cơ xong, thân thể càng thích hợp với việc thổ nạp, hấp thu linh lực được nhiều hơn. Sau khi đạt tới một cấp độ nhất định liền lại gặp phải chướng ngại.
Vì vậy mà có quá trình Kết Đan. Mục đích của Kết Đan chính là để áp súc linh lực trong cơ thể. Áp súc.áp súc khiến cho linh lực từ trạng thái vô định mà bắt đầu định hình. Từ chất khí thành chất lỏng sau đó lại từ chất lỏng mà cô đọng lại thành Kim đan. Quá trình này đối với tu sĩ cũng rất khó khăn, nhưng cũng không phải là quá mức tuyệt đối. Nếu thiên tư có đủ thì hiển nhiên là dễ dàng hơn một chút.
Kim đan xuất hiện làm giảm bớt áp lực của thần thể. Sau đó lại tiếp tục hấp thu linh lực trong thiên địa. Từ lúc này, linh lực cứ thế mà ngưng tụ vào Kim đan. Từ từ, kim đan càng lúc càng cứng rắn, linh lực ẩn chứa bên trong đã vượt ra ngoài sự tưởng tượng. Đến lúc này, tu sĩ Kết Đan so với tu sĩ Trúc Cơ kỳ mà nói thì chẳng khác gì ông trời, cơ bản không thể chống cự. Nguyên nhân của nó cũng là do sự chênh lệch về linh lực.