Thậm chí cả Vương Lâm cũng không biết đã chui xuống được bao nhiêu. Chẳng biết còn bao lâu nữa mới có thể tới được tâm điểm của Chu Tước tinh? Theo tính toán sơ bộ của Vương Lâm thì chỉ sợ hắn chui xuống chưa được một phần sáu. Nhưng đây cũng là cực hạn mà bản thân có thể chịu đựng. Nếu còn cứ tiếp tục, thân thể chắc chắn sẽ bị hủy.
Dù sao thì ở thời kỳ viễn cổ, mỗi khi một Cổ thần mới được sinh ra cũng đều tiến vào trong tâm của tinh cầu. Nhưng trước đó bọn họ đều được Cổ thần trưởng thành xuất ra một giọt máu tươi để giúp đỡ. Vì vậy mà mới có thể bình yên tiến vào trung tâm của tinh cầu, chống lại được áp lực cực mạnh.
Bổn tôn ở sâu trong lòng đất, khoanh chân ngồi đó, im lặng thổ nạp. Trừ khi phân thân gặp phải nguy cơ sinh tử nếu không hắn sẽ ở đây. Nếu có động thì cũng chỉ đi xuống phía dưới, cho tới tận trung tâm của Chu Tước tinh, thành tựu đạo Cổ thần. Chỉ có điều, muốn trở thành Cổ thần thực sự quá khó khăn.
Cổ thần có phải chịu ba lần tổn hại, trải qua bảy kiếp. Mỗi một lần đầu đều có một sự khảo nghiệm. Mỗi khảo nghiệm đều phải đối diện với nguy cơ sinh tử. Hơn nữa, nếu không có đủ thời gian thì không thể hoàn thành.
Đồng thời, so với việc đó thì điều khiến cho con người ta không thể chịu được đó là tịch mịch.
Cô độc.một mình tu luyện phải chịu đựng sự tịch mịch, lấy đó tạo thành thói quen. Cho đến cuối cùng cũng phải gặm nhấm sự tịch mịch.
Hơn nữa, việc Cổ Thần biến mất đã đặt trong lòng Vương Lâm một tảng đá lớn. Thời kỳ viễn cổ sau khi Đồ Ti bỏ mình đã có một chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi xẩy ra. Chuyện đó khiến cho tiên giới không còn tồn tại. Cổ tiên biến mất, Cổ Thần diệt vong. Thậm chí họa kiếp đó còn liên quan đến giới tu chân thượng cổ, khiến cho thiên địa xảy ra dị biến. Sau đó dẫn tới việc xuất hiện của Liêm minh tu chân.
Tất cả mọi việc tuy cách Vương Lâm một khoảng thời gian rất xa, nhưng nếu có người nào biết bổn tôn của Vương Lâm đang tu luyện Cổ Thần chi đạo thì có lẽ khoảng cách đó không còn xa nữa.
Vì vậy mà Vương Lâm biết bản thân không thể cho bất cứ kẻ nào biết mình còn có một bổn tôn đang tu luyện đạo Cổ thần. Nếu không chắc chắn sẽ phải chịu tai ương.
Sau khi bổn tôn yên lặng một lúc, Vương Lâm khoanh chân ngồi trong động phủ, ngẩng đầu nhìn lên cao. Ánh mắt hắn như xuyên qua thạch bích mà thấy được bầu trời.