Nhìn bóng lưng sư phụ khuất dần, tất cả những kỷ niệm ùa vào trong đầu hắn. Hắn dập đầu mấy cái rồi nắm chặt tay, xoay người rời đi.
- Ta. Trần Hoan ở đây thề.Cuộc đời này nhất định phải diệt Tuyết Vực quốc.
Vương Lâm mang trong lòng rất nhiều suy nghĩ phức tạp trở về Băng Tuyết tháp. Cho dù có được pháp bảo bị hư hại, nhưng hắn cũng chẳng mừng lắm, trong lòng vẫn có một sự phiền muộn.
Vào lúc này, sự lĩnh ngộ của Vương Lâm đối với ý cảnh Sinh Tử lại tăng thêm một chút. Hắn đã hiểu thêm thế nào là sinh.thế nào là tử. Vấn đề đó cứ quanh quẩn mãi trong đầu Vương Lâm.
Vị tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ của Thủy Mặc môn mang theo một chút rực rỡ cuối đời, bay về phía pho tượng của của Băng Tuyết thần điện mà tự bạo. Lão khiến cho Băng Tuyết thần điện nhuốm một màu đỏ tươi.
Ngay cả nhưng kẻ bao vây nhằm tiêu diệt tu sĩ Hóa Thần cũng bị chết theo.
Tất cả vinh quang cuối cùng cũng trôi theo gió.
Cái chết của lão đã thức tỉnh những tu sĩ ẩn dấu, không dám lộ diện của Liên minh Tứ phái.
Nháy mắt đã một năm trôi qua. Trong một năm đó, Vương Lâm vẫn tự hỏi về ý cảnh giữa sinh và tử. Từ từ, hắn càng lúc càng hiểu thêm về ý cảnh mà bản thân đã có sự lĩnh ngộ. Trong một năm qua, hắn giống như đang tiến hành lột xác.
Nhìn núi thì là núi, nhìn nước thì là nước.
Nhưng trong thời gian này có đôi khi Vương Lâm nhìn núi cũng chẳng phải là núi. Nhìn nước cũng chẳng phải là nước. Những thứ đó như bị một lớp sương mù bao phủ khiến cho hắn không thể nhìn được mặc dù vẫn có thể cảm nhận. Giống như có thể phát hiện nhưng lại không thể sờ tới. Những thứ này không phải cứ có thời gian là có thể hiểu được mà còn cẩn phải lĩnh ngộ.
Xuân qua rồi thu đến. Thấm thoát đã hai năm kể từ khi băng tuyết bắt đầu rơi xuống.
Đối với việc nghiên cứu khôi lỗi, Vương Lâm đã có một số sự tiến bộ. Con rối băng ở bên ngoài chủ yếu là dựa vào tuyết kinh mạch để duy trì. Dưới sự chuyển động của bảy bảy bốn mười chín tuyết kinh mạch, khôi lỗi có thể tương đương với Kết Đan trung kỳ.
Còn tương đương với Nguyên Anh kỳ cần phải có tới chín chín tám mươi mốt tuyết kinh mạch. Trong khôi lỗi bằng băng, tuyết kinh mạch càng nhiều thì sự khống chế càng khó khăn. Chỉ cần có một chút sơ sẩy là sẽ khiến cho con rối bị hỏng.
Nguyên nhân như vậy khiến cho cứ thêm một đường kinh mạch, khó khăn sẽ tăng thêm mấy lần. Vì vậy mà tám mươi mốt đường kinh mạch có thể nói là khó đến kinh người. Đó cũng là nguyên nhân tại sao, khôi lỗi tương đương với Nguyên Anh kỳ của Tuyết Vực quốc lại hiếm đến vậy.