Những chuyện như thế này, tại các nước tu chân khác cũng không phải là hiếm thấy. Nhưng cho dù có thì cũng chỉ giữ một cách bí mật. Còn ở Tuyết Vực quốc thì cái chuyện như thế này lại hết sức bình thường. Theo ký ức của tu sĩ Kết Đan kỳ thì chuyện như hắn và đệ tử ở Tuyết Vực quốc có rất nhiều. Việc này đã trở thành một chuyện mà tất cả mọi người đều biết, hơn nữa cũng chẳng có người nào để ý đến. Trong ký ức của người đó thì cũng từng có ác ý với vị Thiên Chi kiều nữ Hồng Điệp kia. Nếu không phải có người khác thì chỉ sợ rằng nàng ta cũng phải phụng dưỡng sư phụ.
Đối với những chuyện như thế này, Vương Lâm cũng chỉ còn cách cười khổ, ấn tượng đối với Tuyết Vực quốc lại càng thêm xấu.
Về phần nam tử trước mắt, thoáng nhìn thì tuổi hắn cũng không còn trẻ, nhưng đứng ở vị trí thứ hai. Ngày thường thì vẫn tỏ ra kính sợ đối với sư phụ, nhưng vẫn thầm ghen ghét đối với chuyện của sư phụ với tam sư muội. Việc này, Vương Lâm từ trong ký ức của tu sĩ Kết Đan mà biết được hết.
Nguyên bản, hắn định chuẩn bị sắp tới, tìm một cơ hội phái tên đệ tử đó ra ngoài cho bớt phiền toái.
- Có Băng phôi mới hay chưa? - Vương Lâm chắp tay sau lưng, nói một cách chậm rãi. Băng phôi là cách gọi của tu sĩ Tuyết Vực đối với băng điêu.
Tên nhị đệ tử vội vàng cung kính nói:
- Sư phụ! Vừa mới đưa đến hai cái Tuyết Tiên Băng phôi.
Vương Lâm gật nhẹ đầu, nói:
- Lấy ra đây để vi sư xem thủ pháp của hai ngươi có tiến bộ không? - Vương Lâm nắm được ký ức nên đối với phương pháp chế tạo khôi lỗi bằng Băng điêu cũng biết rất rõ. Chỉ có điều, phương pháp này liên quan đến một loại công pháp đặc biệt của tu sĩ Tuyết Vực có tên là Băng Thanh quyết. Vương Lâm xem qua thì thấy loại pháp quyết đó có chút tinh diệu.
Lúc tu sĩ Tuyết Vực thổ nạp, hấp thu không chỉ linh khí trong thiên địa mà còn có cả hàn khí của băng tuyết. Sau khi hấp thu loại hàn khí đó, thể chất dần dần thay đổi. Nó có thể khiến cho tu sĩ Nguyên Anh khi để Nguyên anh ly thể liền hóa thân thành một người tuyết khổng lồ.
Chỉ có điều, loại công pháp này cũng có quy định về cấp bậc. Vị tu sĩ do Vương Lâm biến thành mới chỉ học được có bốn tầng khẩu quyết đầu. Cái này cũng là do vị thúc thúc trong tộc của hắn lén cho. Nếu không, ngay cả bốn tầng công pháp đầu cũng đừng có mơ đến.
Tên nhị đệ tử vội vàng vâng dạ. Hắn vỗ vào túi trữ vật, nhất thời hai khối băng điêu cao hơn ba trượng xuất hiện trên mặt đất. Băng điêu có hình một con vật đầu chim, mình thú. Thoáng nhìn có vẻ dữ tợn.
Trong một năm Vương Lâm du lịch nên cũng biết hình tượng băng điêu chính là một trong số Tuyết Tiên thủ hộ thú của Tuyết Vực quốc.
Ánh mắt nhị đệ tử tập trung, khoanh chân ngồi xuống. Sau đó, tay trái bắt quyết, nhanh chóng thay đổi. Cuối cùng, một dòng tuyết màu đen xuất hiện. Cùng lúc đó, hắn cắn đầu ngón tay phải rồi hớt một ít tuyết rồi sau đó đặt ngón tay lên băng điêu.
Nhất thời, một làn khí đen từ đầu ngón tay hắn nhanh chóng tràn vào trong băng điều hình thành một thứ gì đó giống như kinh mạch. Trán của tên nhị đệ tử đầy mồ hôi. Hắn hít một hơi thật sâu, tay phải lại một lần nữa hớt lấy một chút tuyết đen, sau đó lại đặt lên trên băng điêu. Nhất thời, kinh mạch bên trong băng điêu lại tăng thêm một cái.
Lúc này, đám tuyết trong tay trái của tên nhị đệ tử đột nhiên biến mất. Sắc mặt hắn tại nhợt, vội vàng khoanh chân ngồi xuống.
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, nhưng trong lòng lại hiểu được. Theo ký ức của tu sĩ Kết Đan kỳ thì một Tuyết Tiên băng điêu cần phải có chín đường kinh mạch mới có thể hoàn thành bước đầu tiên. Hắn đang suy nghĩ thì nữ đệ tử chợt bước tới, trong mắt có một chút quyến rũ, nhỏ giọng nói:
- Sư tôn! Đã mấy ngày người chưa giải đáp vấn đề cho đệ tử. Hôm nay, tu vi của đệ tử lại xuất hiện biến cố. Tối nay mong được sư tôn chỉ điểm.
Vương Lâm đang suy nghĩ tới tác dụng của tuyết kinh mạch trong cơ thể băng điêu, chợt nghe thấy nữ tử nói vậy liền gật đầu, nói:
- Nói đi. Có biến cố gì?
Vị nữ đệ tử hơi ngẩn người, đưa mắt nhìn xung quanh. Nhất thời, khuôn mặt nàng đỏ bừng, dịu dàng nói:
- Sư tôn! Ở đây nói hả?
Vương Lâm gật đầu. Nhưng ngay lập tức, hắn sực nhớ ra trong ký ức của tên tu sĩ Kết Đan, một khi nữ đệ tử nói thế thì có một ý nghĩa khác. Nghĩ tới đây, hắn đang định mở miệng thì không ngỡ nữ đệ tử mặt đỏ bừng, liếc nhìn Vương Lâm một cái rồi vỗ vào người. Quần áo của nàng lập tức rơi xuống hơn một nửa.
Vương Lâm nhướng mày, vung tay lên một cái. Quần áo của nữ tử lại trở lại như bình thường. Sắc mặt hắn lạnh dần, liếc nhìn nàng một cái.
Nữ tử thấy vậy liền rùng mình. Nét mặt nàng tái nhợt, vội vàng quỳ trên mặt đất. Một lúc sau mới cẩn thận đứng lên. Tâm lý của nàng đang khủng hoảng, không biết sư tôn định làm thế nào.