Mắt thấy đám mây quý báu chỉ trong chớp mắt đã có thể biến mất chỉ còn lại một chút, gã đàn ông cuống lên phẫn nộ hét lớn, cắn răng vọt lên lao vào mảnh hồng vân còn lại.
Ngay nháy mắt hắn lao vào đám mây, một tia lôi điện tử hồng lập tức bắn vào người hắn. Mặt hắn lúc này vừa thống khổ vừa sung sướng, chỉ có điều, không bao lâu, ráng mây mỏng manh nhạt nhòa còn sót lại đã tiêu tan… Người đàn ông ngơ ngác đứng giữa không trung, mặt âm u buồn bã, hắn dùng thần thức đảo qua, nhưng ngoại trừ tháp băng kia, không phát hiện một tu sĩ nào tồn tại, chỉ có một đạo kim quang, khi hắn dùng thần thức dò xét, không ngờ lại thấy đau đớn đành thu về, khi dò xét lại, đạo kim quang kỳ lạ kia đã biến mất.
Lòng trùng xuống, hắn ôm quyền cao giọng:
-Thưa vị đạo hữu có thể dẫn dắt được thiên kiếp, tại hạ Âu Chí Chu Tước quốc, mong đạo hữu hỗ trợ dẫn lại kiếp này, Âu mỗ tất có thâm tạ!
Đợi thật lâu, cũng không thấy tứ phía có phản ứng gì, người đàn ông trung niên thầm than, lại tức giận hừ một tiếng, đảo một bàn tay, lại nghe từ phía xa xa có tiếng kêu thảm, một cánh tay thô to còn vương máu lam đang chảy từ xa xa bay tới, bị hắn bắt vào tay, hừ một tiếng, cánh tay nháy mắt vỡ vụn.
Con thú đầu người mình rắn kia chỉ còn lại một tay, trên đầu vẫn là cô nương áo trắng, ánh mắt tuy vẫn bình tĩnh nhưng điểm theo vài tia phẫn nộ.
- Nếu không có con súc sinh này phá hỏng chuyện tốt này của ta, hôm nay thần công Âu mỗ tất đại thành, lấy một cánh tay của nó đã xem như Âu mỗ rất khoan hồng độ lượng. Hồng Điệp, ngươi tự mình biết đi!
Gã hừ lạnh, chậm rãi nói.
Hồng Điệp không nói gì, sáu bảy người phía sau nàng cũng là giận mà không dám nói.
Người đàn ông trung niên khẽ động thân, đã lại đứng phía sau Hồng Điệp, lại quay trở về bộ dáng bệnh tật như cũ.
Đại bộ phận tu sĩ liên minh tứ phái đã bỏ mình sau một năm bao vây tiễu trừ, chỉ còn một bộ phận nhỏ mai danh ẩn tích, quy ẩn giang hồ ở nơi Tuyết Vực này.
Thời gian chậm chậm trôi qua, xuân đi thu đến, Hồng Điệp ở lại tân Tuyết Vực quốc này một năm, sau đó theo người đàn ông trung niên kia đi Chu Tước quốc.
Còn Vũ Đỉnh, tu sĩ Tuyết Vực đã tiến hành tìm kiếm quy mô cực lớn, nhưng cuối cùng hình như không tìm thấy, bọn họ phân tích, hẳn là đang nằm trong tay tu sĩ liên minh tứ phái.
Lãnh thổ vốn thuộc về liên minh tứ phái, sau khi bị tu sĩ Tuyết Vực chiếm đóng, đại lượng phàm nhân Tuyết Vực quốc bắt đầu di chuyển, gió tuyết vẫn cứ thổi, khiến cho tân Tuyết Vực quốc này vẫn chìm trong giá lạnh.