Dòng chảy màu đen dưới sự điều khiển của hai tay Vương Lâm nhanh chóng biến hóa hình dạng, dần dần trở nên vuông vức, lại từ từ trở nên thực chất. Một lúc lâu sau, dòng chảy màu đen hoàn toàn biến mất, một cái ấn hình vuông xuất hiện trước người Vương Lâm.
Cái ấn này lớn tầm một bàn tay, bên ngoài có khắc hình một người. Người này không có mặt mũi, chỉ có thân hình. Hắc ấn này bao gồm ý nghĩa của bốn trăm năm giết chóc của Vương Lâm, là chữ Tử.
Tay phải Vương Lâm đặt trên hắc ấn. Lập tức một cỗ cảm giác như máu hòa vào nước xuất hiện trong tim hắn. Hắn hít sâu một hơi, hắc ấn dần dần biến mất trong tay hắn, dung nhập vào trong Nguyên Anh.
Vương Lâm trầm mặc một chút, lưu luyến nhìn cửa hàng mình đã ở hơn ba mươi năm nay một lần nữa, tay phải tùy ý vung lên. Lập tức toàn bộ tượng khắc gỗ trong cửa hàng liền biến mất.
Sau đó hắn mở cửa, đón gió tuyết trong đêm, bước ra ngoài.
Vương Lâm chậm rãi đi tới ngã tư đường. Gió tuyết ngày càng lớn.
Thân ảnh hắn khi mới ra khỏi cửa hàng vẫn là một lão già sắp xuống mồ, nhưng theo từng bước chân, khi hắn tới đầu phố thì thân hình hắn dần cao hẳn lên. Những nếp nhăn trên mặt hắn chậm rãi biến mất. Cuối cùng trong nháy mắt khi đứng ở đầu phố, Vương Lâm từ một phàm nhân đã chuyển hóa thành một tu sĩ.
Hiện tại hắn vẫn chưa phải Hóa Thần, nhưng giờ phút này khoảng cách tới Hóa Thần đã rất gần. Nắm được ý cảnh sinh tử, hiểu được thiên đạo, Vương Lâm cảm thấy thân thể có một cảm giác lâng lâng như muốn bay đi, cảm giác đó dần dần lan cả ra ngoài thân thể hắn.
Dường như từ trên trời cao có một lực lượng thần kỳ đang mở rộng ra, lôi kéo hắn.
Loại cảm giác này chính là biểu hiện sắp Hóa Thần. Lúc này hắn không cần hiểu được thiên đạo, không cần cảm thụ ý cảnh, chỉ cần kiếm một địa phương lẳng lặng bế quan mười năm liền chắc chắn đặt tới cảnh giới Hóa Thần.
Vương Lâm đứng ở đầu phố, quay đầu nhìn thoáng qua mười hộ đã trống không tới chín ở ngã tư này. Dãy phố ba mươi năm nay hắn ở. Từng ngọn cây nhành cỏ ở nơi này hắn đều hiện lên trong tim hắn. Trong lòng hắn hiện lên một tia luyến tiếc.
Nhìn hồi lâu, đem hết thảy cảnh vật ghi tạc trong tim, Vương Lâm thở dài một tiếng, xoay người, biến mất trong bóng đêm.
Ở phía nam của liên minh tứ phái có một tòa thành trì hơn vạn dặm. Nơi này có rất đông phàm nhân. Những căn phòng chống lạnh của con người trải rộng khắp nơi, trong phòng có rất nhiều người.