-Vì sao lại như vậy?
Lão đầu cầm lấy bầu rượu, dốc hết những giọt cuối cùng ở bên trong, rồi liếm liếm môi, nói:
-Cổ Tiên Giới đã bị phá tan thành rất nhiều mảnh nhỏ. Thiên địa pháp tắc trong đó hoàn toàn hỗn loạn, đó mới là nhân tố quyết định. Nếu như bên trong xuất hiện làn sóng pháp lực của Hóa Thần hậu kỳ, thì một số mảnh nhỏ của tiên giới, sẽ lập tức đổ sụp xuống. Tất nhiên nếu căn cứ vào độ lớn nhỏ của những mảnh vỡ tiên giới thì cũng còn một số nơi có thể chịu đựng được những ba động pháp lực với cấp độ cao hơn. Cho nên nếu là những tu sĩ có tu vi cao thâm thì sau khi tiến vào, chỉ cần không phải muốn tự sát đều đem pháp lực ba động hạn chế ở mức Hóa Thần kỳ.
Vương Lâm trầm mặc, trong lòng có rất nhiều câu hỏi. Sau một lúc thật lâu, hắn mới ngẩng lên nhìn lão đầu, nói:
-Đêm khuya tiền bối tới chơi, sợ rằng cũng không phải chỉ để nói với vãn bối chuyện này phải không?
Lão đầu cười khà khà. Trong nụ cười có một chút gì đó bỉ ổi, lão nói:
- Tiểu tử! Lão nhân gia ta đến đây, là muốn nói cho ngươi biết ta phải đi. Trước khi đi ngươi phải điêu khắc cho ta một cái tượng gỗ. Ta sẽ đưa nó cho Tiểu Thúy của Hồng Phấn Lâu. Để khi nào nàng nhớ đến ta thì có thể dùng vật để nhớ người. Ôi! Đàn ông khôi ngô tuấn tú như ta chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, tất nhiên sẽ có rất nhiều người đẹp nhớ nhung.
Nói xong, lão còn tỏ vẻ bùi ngùi. Nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ đắc ý khó có thể che dấu, chốc chốc lại đưa mắt nhìn sang Vương Lâm. Rõ ràng là lão đang đợi Vương Lâm khen ngợi vài câu.
Vương Lâm lại trầm mặc một hồi lâu, sau đó cầm lấy một cây gỗ. Hắn chụm ngón tay tạo thành đao, nhanh chóng chạm trổ trên mặt gỗ. Nhưng hắn vừa mới khắc được chút tổng thể thì lão đầu lại hừ nhẹ một tiếng, có chút bất mãn nói:
-Không cần quần áo!
Ngón tay Vương Lâm ngừng lại, rồi cười khổ. Sau khi do dự một chút, hắn khẽ vuốt tay phải lên mặt khúc gỗ, sau đó điêu khắc lại từ đầu. Lúc này ngón tay hắn nhanh như gió. Không mất bao lâu, một lão già gầy giơ xương giống như một con khỉ, được khắc thành tượng.
Trên bức tượng gỗ ngoại trừ ý cảnh cuồng bạo, tàn sát bừa bãi không được thể hiện Ra còn lại căn bản so với lão già hoàn toàn giống, có cảm giác sống động như thật. Thậm chí ngay cả những nếp nhăn trên mặt cũng chẳng có gì khác biệt.
Lão đầu lập tức chộp lấy, cầm trong tay nhìn cả nửa ngày, đầu lông mày ngày càng nhíu lại. Cuối cùng trừng mắt, nói: