Tu vi của Chu Vũ Thái chỉ kém Vương Lâm một chút. Cũng chỉ là một bước để tiến vào Hóa Thần, nắm giữ một chút ý cảnh. Trong nháy mắt pháp quyết trên tay hắn hiện ra, tu sĩ Nguyên Anh kia đột nhiên ngẩn ra. Hắn có cảm giác giống như trở về thời kỳ thiếu niên, giống như thấy được sư tôn dẫn mình đi vào trong môn phái tu chân vậy.
Mặc dù hắn biết được tất cả những chuyện này chỉ là ảo ảnh nhưng cảm giác đó lại rất chân thật. Một cái ý thức không thể chống lại đột nhiên tỏa ra toàn thân. Còn chưa kịp phản ứng thì tay phải của Chu Vũ Thái đã đặt lên đỉnh đầu hắn mà xuất linh lực. Người đó lập tức hộc máu, ngã xuống đất chết ngay.
Còn Nguyên Anh của hắn lại bị Chu Vũ Thái chộp được, giơ về phía Vương Lâm rồi bóp nát. Hắn lấy hành động để nói cho Vương Lâm biết việc này mình không tham dự. Hơn nữa sau này cũng tuyệt đối không có người nào biết, nếu không cũng chẳng phải giết người diệt khẩu.
Vương Lâm giết ba người một cách sạch sẽ và gọn gàng khiến cho Chu Vũ Thái phải giương mắt lên nhìn. Bốn người mặc đồ đen, nếu như chỉ có một tên, hắn chắc chắn giết chết được. Cho dù là hai người miễn cưỡng cũng có thể chiến thắng.
Nhưng nếu là ba người thì hắn tối đa cũng chỉ giữ hòa. Mà nếu là bốn người, thì chỉ có nước bỏ chạy. Nhưng Vương Lâm lại có thể giết chết ba người một cách nhẹ nhàng. Như vậy Chu Vũ Thái không sợ hãi sao được?
Cơ thể Vương Lâm từ trên không chậm rãi hạ xuống. Khoảnh khắc khi đáp xuống mặt tuyết, thân thể hắn đột nhiên biến thành uể oải, từ một sát tinh trở thành một người phàm nhân, một người phàm nhân ở vào tuổi xế chiều.
Hắn giơ vạt áo lên rồi cầm lấy bầu rượu. Sau khi uống một ngụm thì thuận tay ném về phía Chu Vũ Thái. Sau đó hắn xoay người đi vào trong cửa hàng. Bây giờ hắn chẳng có gì khác biệt so với một người bình thường.
Chu Vũ Thái bắt lấy bầu rượu, trầm mặc hồi lâu mà sợ hãi nhìn vào nhà Vương Lâm. Trong lòng hắn thầm quyết định, người này chỉ có thể làm bạn không thể làm địch.
Hắn vung tay áo, bốn thi thể mặc áo đen ở trên đường lập tức hóa thành tro bụi tiêu tán. Sau đó cơ thể hắn khẽ động, nhanh chóng rời khỏi con đường.
Vương Lâm từ khi đi ra đến lúc trở về cửa hàng, thời gian cũng rất ngắn. Hơn nữa dưới sự cố gắng của hắn, chuyện vừa rồi đám phàm nhân ở chung quanh đều không ai thấy được.
Lúc hắn trở lại cửa hàng, ngồi trên cái ghế bên cạnh bếp lò. Quanh người lập tức tuôn ra luồng khí màu xám. Hắn vươn hai tay ra đặt ở phía trên bếp lò để sưởi ấm.