Chu Vũ Thái nói xong thì bước đi. Hắn mặc áo tơi lên người rồi dần khuất ở phía xa.
Tuyết ở bên ngoài rơi càng lúc càng nhiều. Tiếng gió rít lên, vần vũ khắp trên trời dưới đất… ….
Sau khi Chu Vũ Thái rời khỏi đường lớn, bên cạnh hắn, đột nhiên xuất hiện bốn bóng người mặc đồ đen. Bốn người này đi theo phía sau Chu Vũ Thái, thần thức đều quét về phía cửa hàng của Vương Lâm. Trong đó, một người có giọng lạnh như băng lên tiếng:
-Chu đạo hữu! Mệnh lệnh của Liên Minh Tứ Phái là phải diệt trừ tất cả những kẻ đáng nghi mấy năm gần đây tới lãnh thổ của nước ta. Vì sao vừa rồi ngươi không ra tay?
Chu Vũ Thái không quay đầu lại, mà cười lạnh nói:
-Với tu vi của bốn người các ngươi. Cho dù có thêm ta, chẳng lẽ thật sự có thể diệt trừ được người này sao? Nếu hắn muốn chạy trốn, thì ai có thể ngăn cản được?
-Chưa chắc! Bốn người chúng ta tuy tu vi chỉ là Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng nếu như dẫn phát trận pháp thì trừ khi hắn đạt đến Hóa Thần, nếu không chắc chắn sẽ phải chết!
Một người mặc đồ đen ở bên cạnh, nói một cách bình thản. Chu Vũ Thái cười lạnh, vung tay áo, nói:
-Nếu muốn thì ngươi cứ đi, tại hạ không phụng bồi. Người này có thể điêu khắc được tam lão Bạch Vân Tông. Đặc biệt là bức tượng gỗ của Thanh Tùng sư thúc, trong ngoài đều có càn khôn. Tại hạ cũng không muốn đi tìm chết!
Bốn người áo đen trầm mặc một lúc. Sau khi nhìn nhau một cái, không nói nhiều xoay người đi về phía cửa hàng của Vương Lâm.
Nụ cười trên mặt Chu Vũ Thái lại càng lạnh lẽo. Hắn dừng bước, xoay người nhìn về phía sau. Hắn muốn xem, bốn tên cuồng vọng đó làm sao đánh được một cường giả sắp Hóa Thần.
Bọn họ cũng không nghĩ tới việc một khi Vương Lâm muốn chạy, bốn người họ không thể có khả năng bắt được hắn. Nếu như vậy, chẳng khác nào tự rước lấy tai họa về sau. Đúng là mấy tên ngu ngốc.
Bốn người lập tức lao về phía cửa hàng của Vương Lâm, sát khí tỏa ra nồng nặc.
Vương Lâm ngồi trong cửa hàng, nhìn bầu rượu trong tay, trong lòng than nhẹ một tiếng. Vài năm gần đây tâm tình của hắn đã hết sức bình thường, thật sự cũng không muốn để chết chóc phá hỏng. Nhưng Vương Lâm chính là Vương Lâm. Bốn trăm năm trước hắn liên tục giết chóc, chẳng qua trong lúc hóa phàm mới thu liễm lại, mà không phải tiêu tan!
Bốn người kia, lúc này cũng không biết, nếu như cứ cố tình xuất thủ, thì tự tay bọn họ đã thả ra một hung thần ác sát trong vài chục năm qua, chưa xuất thủ giết chết một ai.