Chu Vũ Thái sau khi uống một hớp rượu lớn, đột nhiên ánh mắt nhìn chằm chằm vào ba cái tượng gỗ ở trên kệ cách đó không xa. Ba tượng gỗ đó chính là ba người Bạch Vân Tông. Năm đó, khi Chu Vũ Thái đến đây, tượng gỗ ở trên kệ chỉ có hai cái, bây giờ lại có thêm một.
Ánh mắt hắn nhìn ba bức tượng gỗ. Dần dần trên mặt hắn xuất hiện một tia kinh hoàng. Tay phải hắn vẫy nhẹ một cái, bức tượng gỗ rơi vào trong tay hắn. Hắn kiểm tra cẩn thận một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng đặt xuống. Ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm, lộ ra vẻ phức tạp. Một lúc lâu sau, hắn than nhẹ một tiếng, cười khổ nói:
-Vương huynh! Huynh quả nhiên tiến bộ nhanh hơn một bước so với ta. Mười năm nay ta vẫn đứng nguyên tại chỗ. .
Sắc mặt Vương Lâm bình thản, lại lấy ra một bình rượu. Sau khi uống vào một ngụm, lắc đầu nói:
- Cơ duyên xảo hợp mà thôi.
Chu Vũ Thái than thở một tiếng, cúi đầu nhìn tượng gỗ, chậm rãi nói:
-Tuế Nguyệt ý cảnh của Thanh Tùng sư thúc cũng đã được ngươi điêu khắc. Tượng gỗ này cũng đã tương đương với Nguyên Anh kỳ, là pháp bảo có cấp bậc cao nhất. Mười năm trước Vương huynh còn chưa làm được thế này. Không ngờ mới mười năm, đã có tiến bộ như vậy. Tại hạ bội phục!
Vương Lâm đột nhiên cười, nói:
-Nếu ngươi thích, thì tặng cho ngươi!
Chu Vũ Thái ngẩn người, sự phức tạp trong mắt hắn lại càng đậm, nhìn Vương Lâm một lúc, rồi lại nhìn tượng gỗ. Cuối cùng hơi do dự lấy từ trong túi trữ vật ra một khối ngọc giản, nhẹ nhàng đặt ở bên cạnh, nói:
-Cảm ơn!
Địch ý của hắn đối với Vương Lâm lại giảm đi một chút. Tùy ý đem bảo bối như vậy tặng người là chuyện mà không phải người tầm thường có thể làm được. Hắn tin, có bức tượng gỗ này, mình tuy không thể thật sự đạt được Tuế Nguyệt ý cảnh, nhưng nhiều ít gì, cũng có thể cảm nhận được một chút.
Chẳng qua điều duy nhất khiến hắn phải lo nghĩ, là cuối cùng nên lựa chọn cái nào. Dù sao bây giờ cảm ngộ của hắn về Tuế Nguyệt ý cảnh trên tượng gỗ rất kém. Vì vậy mà trong lòng hắn không khỏi phát sinh chút mâu thuẫn.
Một lúc lâu sau, hắn khựng người lại, ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, lại cười khổ, nói:
-Vương huynh! Tại hạ nhận thua! Huynh cũng không muốn ta có những ý nghĩ khác chứ. Ôi! Tượng gỗ này, Chu mỗ từ bỏ. Ngọc giản này cũng tặng cho huynh, mặt trên có ghi lại thần thông, pháp thuật của một vị tu sĩ Hóa Thần kỳ.
Mắt Vương Lâm lóe lên chút ánh sáng kỳ lạ, nhìn kỹ Chu Vũ Thái. Hắn đưa tượng gỗ cho gã, vốn cũng có ý trong đó. Nhưng không ngờ gã lại lập tức phản ứng, vứt bỏ cơ hội tìm hiểu Tuế Nguyệt ý cảnh, vẫn một mực giữ lại con đường hóa phàm nguyên bản của chính mình. Người như thế này, cả đời Vương Lâm gặp cũng không nhiều. Hắn mỉm cười rồi gật đầu, nói: