Giờ khắc này, trong lòng Vương Lâm bỗng nhiên có điều ngộ ra, điều này càng lúc càng rõ ràng. Trong nháy mắt hai mươi mấy năm hóa phàm qua, Vương Lâm lần đầu tiên cảm ngộ được cánh cửa vốn không rõ hình dáng của thiên đạo.
Hắn không biết mình rời khỏi cửa hàng dụng cụ sắt như thế nào, mịt mờ ngồi trước lò sưởi trong cửa hàng của mình, kinh ngạc nhìn vách tường, trong đầu trống rỗng chỉ tồn tại duy nhất, đó là một luồng thần niệm.
Quá trình tiếp xúc với bố, mẹ của Đại Ngưu cùng với Đại Ngưu trong hai mấy năm vừa qua cùng với Vương Lâm như bức tranh không ngừng hiện ra trong đầu hắn. Ba người này tướng mạo dần dần biến hóa, dần dần Vương Lâm có loại cảm giác hắn giống như thấy được một cỗ lực lượng vô hình đang gắn vào trên người ba người. Cỗ lực lượng này tồn tại khiến cho cha mẹ Đại Ngưu chậm rãi già đi, cũng khiến cho thân hình Đại Ngưu chậm rãi lớn lên.
Dần dần Vương Lâm cảm giác trong đầu ầm một tiếng, hai mắt hắn lóe ra một loại ánh sáng không tưởng tượng nổi. Trong nháy mắt này, hắn cảm giác thân thể chính mình bỗng nhiên bồng bềnh bay lên, từ trong cửa hàng này chậm rãi bay lên cao, càng lúc càng cao.
Trong quá trình bay lên cao này hắn nhìn thấy được vô số phàm nhân. Trên người các phàm nhân này tất cả đều có lực lượng kia tồn tại, thậm chí các cây cỏ, thế gian vạn vật đâu đâu cũng đều có nó tồn tại, không chỗ nào không có.
Cỗ lực lượng này từ trên không trung giáng xuống, Vương Lâm theo bản năng muốn đi tìm căn nguyên của cỗ lực lượng này.
Từ từ, Vương Lâm cảm giác chính mình càng lúc càng bay lên cao. Kinh đô dưới chân càng lúc càng nhỏ, cuối cùng kinh đô biến mất, hiện ra trước mắt hắn là các tinh cầu màu vàng thật lớn Đáng tiếc mãi cho đến lúc này cái căn nguyên của cỗ lực lượng kia hắn vẫn chưa có tìm được. Hắn có thể cảm giác được, cỗ lực lượng kia, mặc dù là ở trong toàn bộ sao trời cũng giống nhau, không chỗ nào không tồn tại.
Vương Lâm, trong tính cách của mình ẩn rất sâu sự cố chấp. Nếu không phải vậy hắn cũng không có khả năng đi tha hương hơn bốn trăm năm chỉ để quay về Triệu quốc huyết tẩy Đằng gia.
Trong tính cách của hắn trừ bỏ chấp nhất ra, còn có sự kiên nghị. Nếu không hắn cũng không có khả năng từ tiểu tu sĩ sơ nhập trên con đường tu chân của đạt đến tận đỉnh cao bây giờ.
Đúng là sự chấp nhất và kiên nghị này khiến hắn muốn tìm đến căn nguyên của cỗ lực lượng này. Hiện tại trong hắn, các bản năng hoàn toàn khống chế hết thảy các hành vi của hắn.
Thân hình hắn càng lúc càng cao, nhưng ngay tại thời điểm hắn thoát ly khỏi tinh cầu có màu vàng của đất không xa là lúc bỗng nhiên từ xa xa xẹt qua một tảng đá thật lớn phảng phất như sao băng, phía trên tảng đá này một ông lão đầu bạc ngồi trên. Ông lão này khi trên đường đi qua bên người Vương Lâm bỗng nhiên kêu một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ cực kỳ hứng thú.
- Tại tu chân tinh vứt đi này không ngờ có thể nhìn thấy người có cảm ngộ sâu sắc giống như thế này. Tuy nhiên với tu vi Nguyên Anh kỳ của ngươi mặc dù là cảm ngộ Hóa thần cũng không phải là rất tham lam sao. Thiên đạo bậc này nếu ngươi tiếp tục truy tìm sợ là không dưới trăm ngàn vạn năm trở lên không thể tìm được căn nguyên. Tuy nhiên tới lúc đó sợ rằng thân thể ngươi sợ rằng đã sớm mục rữa rồi, ngươi đã suy xét điều này chưa?
Vương Lâm chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ mê man. Lão già kia cười ha hả, liếc mắt nhìn kỹ Vương Lâm một cái quát:
- Lão phu Thiên Vận Tử, hôm nay kết cái thiện duyên đi, nếu ngươi có thể đi ra khỏi tinh cầu vứt đi này, hãy đến Thiên Vận tinh tìm ta, ta thu ngươi làm ký danh đệ tử, cho ngươi đi theo trăm năm!
Nói xong tay phải hắn điểm một cái, lập tức Vương Lâm run lên, hắn cảm giác thân mình giống như bị một lực lượng mạnh mẽ hung hăng đẩy một cái, bỗng nhiên rơi xuống bay nhanh về bên trong tinh cầu có màu vàng của đất, về tới bên trong liên minh bốn phái.
Kinh đô giống như một vật siêu nhỏ bằng mắt hắn không nhìn thấy được bỗng biến thành cái móng tay rồi kịch liệt to ra, cuối cùng gần như trong nháy mắt hắn đã về tới đường phố phía tây kinh đô, dừng lại trong chính cửa hàng của mình.
Trong nháy mắt này, hai mắt Vương Lâm mạnh mẽ mở ra, toàn thân hắn ko ngờ toát đầy mồ hôi. Bên trong mồ hôi này còn có một mùi tanh hôi sặc sụa.
Từ sau khi Trúc Cơ, hắn rất ít có cái loại tanh hôi như thế này từ trong chân lông bốc ra.
Lúc này Vương Lâm trong trong mắt chớp lên ánh sáng sáng ngời. Hắn thở sâu, cầm lấy một tượng gỗ điêu khắc, tay phải thành đao nhanh chóng khắc, từng đám vụn gỗ rớt xuống. Vào lúc này, Vương Lâm kiên trì điêu khắc một ngày một đêm.
Cuối cùng khoảnh khắc khi tay phải hắn thu dao lại, pho tượng lão già áo xanh của Bạch Vân tông bỗng nhiên thành hình. Trên pho tượng này tản ra dấu vết của năm tháng.