Vương Lâm ngồi trong cửa hàng, rơi vào trầm tư. Hồi lâu sau đó, hắn bật cười không đi suy xét việc này nữa tránh cho ảnh hưởng đến hắn ở giai đoạn sắp sửa kết thúc hóa phàm chi cảnh.
Từ Đào lúc này dĩ nhiên hoàn toàn ngây dại. Hắn trước đây chỉ cho rằng Vương Lâm là một bậc cao nhân, bằng không như thế nào chỉ là người chế tác tượng gỗ điêu khắc liền có thể để hai vị tiên trưởng của vương phủ khiếp sợ như vậy.
Sau khi quan sát cẩn thận, phát hiện cửa hàng Vương Lâm chẳng những không có gì biến hóa, ngược lại hai vị tiên trưởng kia cũng thu mình lại, cũng không dám đàm luận về việc điêu khắc tượng gỗ.
Thậm chí thế tử điện hạ lại khiến hắn ngày lễ ngày tết đem quà biếu, mười mấy năm qua thủy chung không thay đổi. Vì thế lúc tai vạ hắn mới có thể nghĩ cố gắng tìm đến nơi Vương Lâm tìm kiếm cứu mạng.
Nhưng hắn như thế nào cũng không thể tưởng được, Vương Lâm không ngờ lợi hại đến khiến cho tu sĩ tai to, kẻ ép cho Vương gia không dám lộ mặt, ép các vị tiên trưởng nhượng bộ lui binh, ép thế tử điện hạ phải trốn trong hoàng cung, tán gẫu nhau một hồi liền buông tha cho việc truy sát.
Phải biết rằng nhiều ngày trước, thế tử điện hạ đến nằm mơ cũng muốn lấy vũ đỉnh giao ra để bảo toàn một mạng.
Sau khi Từ Đào rời khỏi, cuộc sống Vương Lâm lại trở lại bình lặng giống như cuộc sống bình dị trước đây, như những gì bình thường nhất thời mất đi sẽ không quay lại nữa.
Vương Lâm vẫn như cũ mỗi ngày vào sáng sớm rời giường, mở cửa cửa hàng ra chờ tiểu hài tử của Đại Ngưu đưa rượu trái cây tới, uống rượu khắc tượng gỗ. Dĩ nhiên cuộc sống của hắn đã trải qua nhiều năm như vậy, dần dần khắc tận vào trong tận xương cốt.
Hắn rời xa sự giết chóc, dường như so với chính mình nhiều năm về trước như phân thành hai. Ở trên người hắn nhìn không thấy tia chết chóc gì cả, chỉ có một loại bình thản, một loại thể ngộ của phàm nhân.
Vương Lâm không biết ý cảnh cuối cùng mình cũg có thể lĩnh ngộ được rốt cuộc là cái gì, hắn không vội mà lẳng lặng tìm hiểu.
Bảy ngày sau khi Từ Đào rời khỏi, hắn lại tìm tới cửa hàng Vương Lâm. Cùng hắn đi tới là một người trung niên tướng mạo mang theo một vẻ quý phái. Người này và Từ Đào cung kính tiến vào cửa hàng, không thèm để ý đến thân phận, đồng loạt một tiếng quỳ trên mặt đất hướng về Vương Lâm dập đầu lạy ba cái.
Vương Lâm không nói gì, ánh mắt đảo qua trên người này. Hắn liếc mắt một cái liền nhận ra người này tất nhiên chính là ông chủ của Từ Đào, cũng chính là người mà tu sĩ tai to kia tìm giết, Thế tử điện hạ.