Thậm chí đại bộ phận cửa hàng trên đường này cuối cùng không ngờ đều trở thành sản nghiệp của hắn. Mỗi khi các chủ cửa hiệu xuống dốc, cần gấp tiền liền tìm đến Vương Lâm đem cửa hàng bán lại cho hắn.
Về phần cửa hàng của chính Vương Lâm, đã hai năm trước chủ quán đến tận cửa thăm rồi bán luôn cho hắn.
Giá cả là một thứ không có chuẩn mực nào cả.
Ngay thời điểm hiện tại, gần như Vương Lâm vừa ra khỏi cửa, các chưởng quầy của các cửa hàng lập tức đi theo sau nói các lời tốt đẹp. Trên thực tế việc này có liên quan đến việc thường ngày Vương Lâm rất ít khi ra khỏi cửa. Thậm chí mấy tháng liền hắn không hiện ra đến một lần. Vì thế lúc này mới vừa xuất hiện liền khiến cho các chưởng quầy trong lòng khẩn trương, sợ là tới để thu tiền thuê đất.
Kỳ thật thuế thu đất này cũng không được bao nhiêu tiền, nhưng phàm là người kinh doanh ở đây trong một thời gian dài đều biết tính tình Vương Lâm tốt bụng, vì thế liền có ý tưởng kéo dài tiền thuế đất, để một thời gian sau gần như không người nào phải nộp tiền thuế. Chính vì thế việc này cũng trở thành một thói quen.
Nói cho cùng tất cả các loại tiền bạc, đồ vật, đã là người phàm thì ít người cảm thấy bỏng tay, cầm được càng nhiều càng tốt.
Vương Lâm đối với hiện tượng này cũng không quá để ý, cũng thuận theo tự nhiên xem như là cảm ngộ một bộ phận của thiên đạo.
Chín năm trôi qua, tình thế thay đổi, các gương mặt cũ năm đó trên phố dĩ nhiên không còn nhiều lắm. Điều này khiến Vương Lâm có chút cảm khái. Hắn phất phất tay nói với các chưởng quầy bên người:
- Hôm nay không thu tiền thuê đất, mọi người tản ra đi.
Các chưởng quầy đều dùng các lời lẽ để cảm ơn, liên tục lui lại.
Vương Lâm chắp tay sau người, đi ở trên đường phố, không lâu sau đã đi tới đầu phố. Nhưng vào lúc này đột nhiên một con ngựa lực lưỡng chạy tới với tốc độ cao, ngồi trên lưng là một người trung niên, người này sắc mặt có chút khó coi, thậm chí khóe miệng còn có máu tươi dính lại.
Hắn cưỡi ngựa mới vừa đi ngang qua đầu phố, bỗng nhiên liếc mắt một cái nhìn thấy được Vương Lâm, tiếp theo cánh tay phải mạnh mẽ túm cương ngựa lại, con ngựa kia hý một tiếng thật dài. Lúc này thân hình người đàn ông trung niên nhảy xuống, sau khi xuống ngựa lập tức bước lại bên người Vương Lâm, không đợi nói chuyện liền phun ra một ngụm máu tươi.
Bên trong máu tươi kia còn mang theo một chút mảnh của nội tạng, người này mặt không còn một chút máu, thân hình nhoáng một cái quỳ rạp xuống đất, giọng gấp gáp:
- Vương tiên sinh, cứu mạng!
Vương Lâm thần sắc như thường, thản nhiên liếc mắt nhìn người này một cái. Người này đúng là mười mấy năm qua, gần như ngày lễ ngày tết nào cũng đều mang tặng một lượng lớn vàng bạc, Từ Đào.
- Có chuyện gì, chậm rãi nói đi.
Vương Lâm mở miệng nói.
- Vương tiên sinh, thế tử điện hạ nguy rồi.
Từ trong giọng nói gấp gáp của Từ Đào, Vương Lâm dần dần hiểu biết được ngọn nguồn. Thế tử điện hạ kia không biết thế nào mà trêu chọc vào một người hùng mạnh, là một tu sĩ thần thông cao cường. Tu sĩ này vừa xuất hiện lập tức đám tu chân bên người điện hạ đều rời khỏi, không tham dự vào.
Hiện Thế tử dĩ nhiên được giấu ở trong hoàng cung. Tu sĩ kia dường như có chút e dè mà không tiến thẳng vào hoàng cung, vì thế liền đem lửa giận phóng thích trên người mấy người tùy tùng của Thế tử.
Từ Đào có một chút thông minh, gặp sự chẳng lành lập tức rời khỏi. Nhưng bị các thủ hạ của tu sĩ kia truy đuổi, thân bị trọng thương, hắn kinh hoảng trong đầu chỉ một mực nghĩ tới, đó là Vương Lâm.
Đang nói bỗng nhiên từ ngoài phố đi vào một người trẻ tuổi mặc đạo bào màu đỏ, người này trên mặt lộ vẻ tàn ác đang hướng bước đi lại tới chỗ của Từ Đào.
Từ Đào nhìn thấy tu sĩ này lập tức thân mình run lên, lại phun ra một ngụm máu, cả người ngay lập tức suy sụp, tuyệt vọng nhìn Vương Lâm nói:
- Cứu ta… Nói xong người sụp xuống ngất đi.
Tu sĩ kia cười lạnh liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, tay phải vung lên lập tức một đạo khí tức màu đen mà người phàm không thể nhận biết được từ trong tay hắn khuyếch tán bay ra, đến giữa không trung liền hóa thành một đầu lâu bằng xương thật lớn hung hăng hướng đến Từ Đào cắn nuốt. Tu sĩ này tâm địa thật ác độc, dĩ nhiên tính bao gồm luôn cả Vương Lâm bên trong.
Trong mắt hắn xem ra Vương Lâm này tuy nói chỉ là một người phàm, nhưng Từ Đào này chạy trối chết không ngờ là tìm tới người này, tất nhiên là có quan hệ, đơn giản đem giết toàn bộ.
Về phần giết hại phàm nhân, nếu có việc phiền toái gì cũng có sư phụ hắn phía trên. Nghĩ như vậy, trên mặt hắn lộ ra một vẻ tàn nhẫn.
Vương Lâm nhướn mày, nếu là tu sĩ này đến tìm để gây phiền toái cho Từ Đào, hắn có lẽ sẽ không tham dự. Tuy nói Từ Đào này mười mấy năm qua đối với hắn rất mực tôn kính, nhưng Vương Lâm cũng sẽ không vì việc này mà ra tay.