Nhưng bên trong làn gió nhẹ này lại ẩn chứa một cỗ cảm giác tuyệt tình rất vi diệu. Chỉ trong chớp mắt, loại cảm giác này đã được phóng đại vô hạn, khuếch tán khắp toàn thân Vương Lâm, thậm chí ngay cả Nguyên Anh cũng không bỏ qua.
Vương Lâm lập tức hiểu ra, cảm giác tuyệt tình này đúng là một tia ý cảnh ẩn chứa trong pháp thuật thần thông của trung niên văn sĩ này. Cỗ ý cảnh này giống như thiên uy, khiến cho Vương Lâm không thể nào chống cự lại được.
Lúc này, nếu là hắn xuất ra Cấm Phiên thì dưới tầng tầng cấm chế thủ hộ có lẽ hắn sẽ không có cảm giác sâu sắc được như thể. Dù sao, trước đây, khi hắn cùng Hoá Thần kỳ tu sĩ tranh đấu thì luôn phải sử dụng đến Cấm Phiên.
Nhưng giờ phút này, vì lĩnh ngộ ra loại ý cảnh như thế này, hắn không xuất ra bất cứ pháp bảo nào, do đó có thể nói hắn tay không tấc sắt, như thân thể loã lồ cảm nhận ý cảnh bên trong công kích của Hoá Thần kỳ tu sĩ.
Ánh mắt của lão nhân sáng quắc lên, tay phải chụp ra, lập tức một một tia mây tím từ thiên linh cái của Vương Lâm bay ra, hình thành một quả cầu màu tím, bay đến tay lão nhân. Vương Lâm thở sâu, khôi phục lại.
Hắn nhắm hai mắt lại, ở một khắc vừa rồi, ý cảnh của đối phương đã bị hắn hoàn toàn cảm ngộ. Loại kỳ ngộ ngày quả thực khả ngộ bất khả cầu, cực kỳ quý giá!
Bàn tay của lão nhân khẽ miết lên, quả cầu màu tím lập tức tiêu tan, trung niên văn sĩ sắc mặt trở nên khó coi, nhìn chằm chằm lão nhân nói:
- Tiền bối tới đây chắc là vì để cho đệ tử người lĩnh ngộ ý cảnh để đột phá Nguyên Anh đạt tới Hoá Thần kỳ rồi!
Lão nhân cười lên ha hả, tay phải tuỳ ý chỉ một người đứng bên cạnh trung niên văn sĩ, nói:
- Ngươi, đi ra, đến lượt ngươi!
Người lão nhân chỉ vào là một lão bà, ánh mắt lão bà có chút u ám, nhìn chằm chằm vào lão nói:
- Tuy tu vị của tiền bối thông thiên nhưng Bạch Vân tông ta không phải là nơi mà ngươi có thể bảo gì làm nấy!
Lão nhân lẩm bẩm vài câu, có chút không kiên nhân, từ trong lòng ngực xuất ra một cái túi trữ vật bẩn thỉu, lục lọi mãi bên trong mới lôi ra một cái lệnh bài màu đen. Mặt trên lệnh bài không ngờ còn lộ ra ít áo quần dính đầy dầu mỡ và ít đồ ăn. Hắn thuận tay ném ra, bị lão bà chộp lấy trong tay.
Sau khi lão bà này nhìn rõ lệnh bài, sắc mặt lập tức biến sắc, thất thanh nói: