Một chân hắn vừa mới bước tới, thanh âm sỗ sàng của lão nhân liền truyền tới:
- Không tồi! Hoá ra sáu năm qua ngươi ở chỗ này hoá phàm.
Không biết lão nhân đã xuất hiện phía sau Vương Lâm từ lúc nào, theo hắn bước đến, đánh giá xung quanh, hai mắt dần lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đối với sự xuất hiện của lão nhân, Vương Lâm cũng không có vẻ gì là bất ngờ, mà là ngồi ở một bên, uống rượu nhìn đối phương.
- Giao long, hoả chu, thiên long thú, chung cổ, bát trảo đao thú… Tiểu tử ngươi quả là không tồi, tuyệt đại bộ phận yêu thú của Tu Ma hải không ngờ đều bị ngươi mang đến đây.
Càng xem, trong mắt lão nhân càng hiện lên vẻ kinh ngạc. Cuối cùng ánh mắt bỗng nhiên dừng lại ở một hộp gỗ trong một góc cửa hàng. Tay phải triệu hồi, bức tượng điêu khắc bên trong hộp gỗ lập tức bay ra.
Bức tượng gỗ này mới chỉ là bán thành phẩm mà thôi.
Lão nhân nhìn bức tượng bán thành phẩm này trong thoáng chốc, bỗng nhiên ánh mắt trở nên ngưng trọng, cẩn thận nhìn lại từng bức điêu khắc một cách tỉ mỉ, cuối cùng thở sâu, nhìn Vương Lâm chậm rãi nói:
- Ta thật sự đã xem thường ngươi! Không ngờ ngươi đã trải qua những chuyện như thế này. Những Hoá Thần kỳ tu sĩ và yêu thú này, nếu không tự bản thân ngươi chém giết tuyệt không thể điêu khắc giống như thế này được!
Vương Lâm mỉm cười, cũng không nói chuyện mà chỉ lặng lẽ uống rượu, như thể hết thảy những lời đối phương nói cũng không liên quan gì đến mình cả.
Trầm ngâm một lát, lão nhân buông bức tượng đang cầm trong tay kia xuống, nhìn Vương Lâm, hỏi:
- Ngươi tên gì?
- Vương Lâm!
Vương Lâm thản nhiên nói.
Lão nhân gật gật đầu, tay phải vung lên, lập tức khí chất cả người lão thay đổi hoàn toàn, từ một lão già hèn hạ nháy mắt đã trở nên đầy vẻ uy nghiêm. Trên thân mình không có toát ra linh lực uy áp nhưng lại phảng phất như biển cả, thâm sâu không thể lường được.
Linh lực trong cơ thể của Vương Lâm cũng bị ảnh hưởng, ánh mắt hắn lập tức loé ra hàn mang. Trong khoảnh khắc, ngay cả Vương Lâm cũng không thể nhìn thấu tu vị của lão nhân này. Chỉ có điều hàn mang chợt loé ra thoáng chốc liền bình thản trở lại. Vương Lâm uống một hớp rượu, nói:
- Tiền bối, ngôi nhà tranh này của vãn bối thật sự không chịu nổi sức ép như thế này đâu, lão nhân gia ngài hãy thu lại đi.
Lão nhân hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Tiểu tử, hãy lĩnh ngộ một chút, đây chính là ý cảnh!
Nói xong, khí tức toàn thân lão khẽ động, lập tức một cỗ cảm giác cuồng sát đã bao phủ cả cửa hàng, nhưng thần kỳ là ở chỗ không tạo ra bất cứ chút tổn hại nào đối với nhà cửa và không có nửa điểm thoát ra bên ngoài.