Dần dần, linh lực xoay tròn ngày càng nhanh, thấu xuất ra cả ngoài cửa hàng.
Dưới bầu trời, hàng ngàn bông tuyết rơi xuống mái nhà của cửa hàng cũng theo đó mà chuyển động, hình thành một đoàn bông tuyết xoay tròn, hướng ra bốn phía nhanh chóng tản ra.
Tuyết càng rơi càng lớn. Một lúc lâu sau, Vương Lâm dần dần thanh tỉnh. Nháy mắt khi hắn tỉnh ra, những bức tượng gỗ điêu khắc xung quanh hắn có hơn một nửa bỗng rắc một tiếng, vỡ vụn.
Tuy nói hơn một nửa số tượng gỗ vỡ vụn nhưng trên đó tràn ngập linh uy, cũng là so với trước đây mạnh mẽ hơn nhiều, thậm chí phẩm chất cũng được đề cao.
Vương Lâm nhìn thoáng qua, hít vào một hơi thật sâu.
Hắn đứng lên, đẩy cửa cửa hàng đi ra, trước mặt thổi đến một cỗ hàn mang, mang đến cái lạnh như băng.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn lên trời, giọng nói bình thản vang lên:
- Hoá Thần, Vương Lâm ta sẽ sớm đạt tới!
Những bông tuyết rơi xuống từ không trung đã lớn hơn, phủ một lớp thật dày trên mặt đất. Lúc này, cánh cửa của cửa hàng đồ sắt đối diện bỗng nhiên mở ra, Đại Ngưu và cha hắn đang muốn đi ra thì thấy Vương Lâm đứng ở đối diện, không khỏi ngây ra một lúc. Sau đó, Đại Ngưu đạp tuyết chạy ra, hắt xì mấy tiếng, chạy tới bên người Vương Lâm, kêu lên:
- Vương thúc, người biết là chúng ta đi sang phải không?!
Nói xong, đi vào phòng, ngồi bên cạnh lò lửa.
Cha của Đại Ngưu cười nhẹ, tay cầm một cái giỏ, hướng Vương Lâm nói:
- Vương huynh đệ, không bận chứ?
Vương Lâm mỉm cười nhường đường, nói:
- Không bận, tiến vào nhà rồi nói.
Cha của Đại Ngưu vào phòng, mắt nhìn những bức tượng gỗ điêu khắc bốn phía, ánh mắt lộ ra vẻ hâm mộ, sau đó buông cái giỏ xuống, dường như muốn nói cái gì nhưng lại ngượng ngùng, chưa dám mở miệng.
Lúc này, Đại Ngưu ngồi bên lò lửa, thấy được những bức tượng cha mẹ và thân nhân Vương Lâm, liền thở nhẹ một tiếng, nói:
- Vương thúc, những bức tượng này sao cho tới giờ ta vẫn chưa thấy qua, là thúc vừa làm phải không?
Vương Lâm đóng cửa lại, ngồi xuống một bên nói:
- Đây là ta làm từ trước.
Đại Ngưu nhình những bức tượng này không chuyển mắt, nói:
- Vương thúc, những bức tượng này là thúc điêu khắc người nào vậy?
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra một vẻ hoài niệm, chậm rãi trả lời:
- Đây là thân nhân của ta!
Đại Ngưu ngẩn ra, không hề hỏi thêm nữa mà vội vàng đứng lên, chạy đến cái giỏ mộc, mở khăn che ra. Chỉ thấy bên trong đặt ba món ăn được chế biến tinh xảo và hai bầu rượu trái cây.
Vương Lâm nhìn thoáng qua, khuôn mặt như cười như không nhìn cha của Đại Ngưu. Ba năm qua, hắn cùng đối phương cũng thường xuyên qua lại nhưng đây là lần đầu tiên thấy người đàn ông cởi mở này có thái độ như vậy, hiển nhiên hắn có chuyện gì cần nhờ mình giúp đỡ.
- Tằng đại ca, có chuyện gì ngươi cứ nói thẳng ra đi.
Vương Lâm nói.
Cha của Đại Ngưu do dự một chút, xấu hổ nói:
- Có chút việc! Có chút việc!
Đại Ngưu nhìn giỏ đồ ăn, miệng nuốt nước miếng, đưa tay hướng vào bên trong chộp lấy. Cha hắn trừng mắt, doạ hắn phải vội vàng rụt tay lại, bất mãn nói thầm:
- Không phải chỉ là muốn mượn chút bạc thôi sao, có gì mà ngượng ngùng khó nói.
Cha của Đại Ngưu lập tức đỏ mặt, mắng:
- Tiểu quỷ, ngươi đi về nhà!
Đại Ngưu thè thè đầu lưỡi ra, nhìn sang Vương Lâm nói:
- Vương thúc, cha ta ngượng ngùng không nói thì để ta nói vậy. Mẹ ta chuẩn bị thuê lại cửa hàng bên cạnh, làm cho cửa hàng nhà ta rộng ra, nhưng tiền còn chưa đủ.
Cha của Đại Ngưu thở dài, nhìn Vương Lâm, bất đắc dĩ nói:
- Vương huynh đệ, đại tẩu của ngươi bảo rằng cửa hàng của chúng ta hơi nhỏ, cho nên người đến mua bán cũng không nhiều. Thấy cửa hàng của Lý gia bên cạnh cho thuê nên đang tính thuê lại.
Vương Lâm mỉm cười gật đầu, cầm lấy bầu rượu trong giỏ, uống một ngụm, nói:
- Cần nhiều không?
Cha của Đại Ngưu do dự một chút, nói:
- Cửa hàng của hắn khá lớn, hơn nữa quan trọng nhất là phải thuê hai năm, cần năm mươi lượng bạc… À… Ba mươi hai lạng bạc, ba mươi lượng bạc là đủ rồi.
Đại Ngưu bĩu môi, nhỏ giọng nói:
- Rõ ràng là Mẹ nói cần tám mươi hai… Không đợi hắn nói hết, cha hắn đã hung hăng trừng mắt nhìn sang.
Vương Lâm gật gật đầu, cũng không nói gì mà đứng dậy đi vào phòng trong, nơi này có một cái rương lớn, trong đó chất đầy toàn bộ đều là vàng bạc. Vương Lâm tuỳ ý cầm lấy một thỏi vàng, về lại ngoài cửa hàng, đặt trước mặt cha của Đại Ngưu.
Sau khi nhìn thấy thỏi vàng, cha của Đại Ngưu lập tức ngẩn ra, vội vàng nói:
- Không cần dùng đến nhiều như vậy đâu. Vương huynh đệ, ngươi mau cầm lại đi, ta chỉ cần mượn ba mươi lượng bạc là đủ rồi.
Hắn cho rằng thỏi vàng này ít nhất cũng đến mười lượng, so với con số hắn cần thì lớn hơn nhiều lắm.
Vương Lâm cầm lấy bầu rượu, cười nói: