Đại Ngưu vừa nghe thấy lời này liền thầm than một tiếng, trong bụng nghĩ lần này lại xong rồi. Một năm nay hắn đã dẫn không ít người đến cửa hàng này, nhưng chỉ cần Vương Lâm nói giá ra là mọi người đều lắc đầu rời khỏi.
Nhưng hắn chẳng thể ngờ thanh niên họ Từ kia chỉ nhướn mày một cái, lấy trong người ra mười lượng vàng đặt trên bàn, giắt tượng gỗ vào phía sau áo khoác rồi vội vàng rời khỏi.
Đại Ngưu ngơ ngác nhìn mười lượng vàng đặt trên bàn, hai mắt sáng rực, thì thào lẩm bẩm :
- Không thể tin nổi, một bức tượng khắc gỗ mà cũng có thể bán được mười lượng vàng. Cha ta rèn đồ sắt, một tháng cũng chỉ có thể thu được một lạng vàng, chuyện này đúng là hiếm có.
Sau khi tự nói với mình, hắn hạ quyết tâm, bất kể sáu mươi năm, hắn cũng phải học cho bằng được nghề này. Chỉ cần có nghề này trong tay, Đại Ngưu hắn cả đời sẽ không phải lo cái ăn cái mặc.
Lúc này hắn không nghĩ đến sau sáu mười năm, mặc dù có thể chế tác tượng gỗ giúp hắn không phải lo đến cái ăn cái mặc, nhưng sáu mươi năm sau… Thanh niên họ Từ kia cho tượng gỗ vào túi rồi ra khỏi cửa hàng, vội vã về nhà từ biệt cha mẹ. Thậm chí bữa tối cha mẹ chuẩn bị hắn cũng không động đến một chút, khẩn trương dẫn theo người lên xe ngựa, hướng về Đông Nam Vương phủ phi nhanh mà đi.
Vương Lâm cầm lấy vàng ở trên bàn, tiện tay ném vào một cái khay nhỏ bên cạnh, không thèm liếc nhìn một cái.
Trong cửa hàng này, ngoài những bức tượng khắc cha mẹ người thân ra, những thứ còn lại Vương Lâm không thèm để ý đến. Hắn chỉ muốn tâm tính của bản thân được bình thản để cảm ngộ thiên đạo mà thôi.
Hắn tin rằng nếu như có thể khắc được người hoặc yêu thú có tu vi Hóa Thần kỳ thì tu vi của hắn chắc chắn sẽ có đột phá.
Đại Ngưu vẻ mặt có chút hoảng hốt, rời khỏi cửa hàng, vừa đi vừa thì thào tự nhủ, không biết là hắn đang nói cái gì.
Vương Lâm uống một ngụm rượu trái cây, tiếp tục mê mẩn điêu khắc. Một ít vụn gỗ theo đường khắc rơi xuống, miếng gỗ trong tay hắn dần dần thành hình, sinh ra một luồng khí tức vô biên. Chỉ có điều luồng khí tức này hoàn toàn bị hạn chế bên trong tượng gỗ, không thể khuếch tán ra ngoài.
Cứ mỗi một dao khắc xuống, luồng khí này liền bị chia ra, dần dần tạo nên hình dáng ban đầu của một con giao long. Chỉ có điều giờ đây, dao khắc trong tay Vương Lâm lại có một chút do dự.
Hắn trầm ngâm hồi lâu, than nhẹ một tiếng, tay phải khẽ phất, dao khắc trong tay liền biến mất. Hắn tiện tay ném tượng gỗ mới khắc được một nửa ở trong tay sang một bên, bức tượng liền rơi vào một cái thùng to. Trong chiếc thùng này có rất nhiều bức tượng gỗ cũng mới chỉ khắc được một nửa.