Sống giống như một chén nước trong, bình thường thản nhiên với mọi việc, Vương Lâm hiểu rõ về cuộc sống không có chém giết này, có cảm giác dường như tâm linh được gột rửa.
Vào lúc này, hắn quên thân phận chính mình là người tu đạo, quên bốn trăm năm giết chóc để thật sự hòa mình vào trong thế giới của phàm nhân, cảm nhận nỗi sướng khổ của người trần tục.
Mỗi buổi sáng, Vương Lâm đều dậy sớm mở cửa hàng. Sau đó bình thản ngồi trong cửa hàng cầm một đoạn gỗ điêu khắc tượng. Trong cửa hàng của hắn, đã bày được rất nhiều tác phẩm.
Những cửa hàng xung quanh dần dần đều đã biết cửa hàng này đã đổi chủ. Trông thấy Vương Lâm là một thanh niên tuy ít nói nhưng lộ ra một vẻ phóng khoáng nên tất cả đều rất có cảm tình.
Thời gian trôi qua, cửa hàng của Vương Lâm cũng dần dần có khách đến mua. Những người này tuy không nhìn thấy được linh khí phía trên tượng gỗ, nhưng cũng có thể thấy được sự tinh xảo trong những tác phẩm của Vương Lâm. Dần dà, cửa hàng của Vương Lâm cũng có được một chút tiếng tăm trong vùng.
Nháy mắt đã qua một năm, trong một năm này, lão nhân thần bí kia cũng không còn xuất hiện. Vương Lâm tuy đôi lúc vẫn nghĩ về người này, nhưng dần dần cũng không còn để ý tới nữa.
Hắn hoàn toàn đắm chìm vào việc điêu khắc tương gỗ, tìm lại lạc thú đã mất từ lâu.
Được bày nhiều nhất trong cửa hàng của Vương Lâm là một đám tượng khắc gỗ hình yêu thú trông rất sống động. Những tượng gỗ yêu thú này, phần lớn phàm nhân đều chưa từng thấy qua.
Quả thật, không nói đến bọn họ, ngay cả những người tu chân tới đây cũng ít người có thể nhận ra. Dù sao nơi đây cách Tu Ma Hải quá xa, thiên hạ rộng lớn, chủng loại yêu thú vô số, khó có thể có người nhận biết hết được.
Lúc này, Vương Lâm trong tay cầm khúc gỗ. Khúc gỗ này hình vuông, theo từng đường khắc của Vương Lâm, dần dần tạo ra hình dạng thô sơ của một con yêu thú giống rùa.
Nhìn tượng gỗ trong tay, Vương Lâm buông dao khắc, cầm lấy hồ rượu bằng sứ men xanh để bên cạnh. Đang lúc muốn uống rượu, thì buồn cười thay, rượu trong hồ lại hết mất rồi.
Thường thì vào lúc này, Đại Ngưu sẽ chạy tới tìm hắn để xem hắn khắc tượng gỗ. Mỗi lần đến, Đại Ngưu đều đem theo một hồ rượu trái cây.
Quả nhiên, không lâu sau, Đại Ngưu thân hình to lớn đẩy cửa đi vào. Gã Đại Ngưu này là một thiếu niên mới chỉ có mười hai tuổi nhưng vóc dáng rất là cao to.