Nơi Vương Lâm thuê cái cửa hàng này cũng không phải là phố chính. Nó tương đối hẻo lánh, rất khó tìm kiếm. Nhưng Vương Lâm cũng chẳng ngại. Qua một đêm đả tọa, làn khí màu đỏ bên ngoài cơ thể hắn lại bị ngưng luyện thêm một chút.
Sáng sớm, Vương Lâm mở cửa hàng. Hắn giống như một người bán hàng, sắp xếp lại mọi thứ. Sau đó, hắn trầm ngâm một chút. Một tia sáng lóe lên, Vương Lâm liền biến mất. Khi hắn trở về, trong túi trữ vật đã có không ít đại thụ bị hắn nhổ tận gốc.
Sau khi tách hết vỏ cây, hắn cắt chúng thành những khối gỗ vuông. Vương Lâm bắt đầu nhớ lại lúc còn nhỏ, phụ thân đã dạy hắn điêu khắc gỗ như thế nào. Tất cả những ký ức hiện dần lên trong đầu. Vương Lâm suy nghĩ một lúc rồi đưa tay trái nắm lấy một khối gỗ vuông. Tay phải hắn phất nhẹ một cái, nhất thời khối gỗ vuông biến thành mười mấy đoạn. Trong tay phải của Vương Lâm chẳng biết có một con dao khắc từ lúc nào. Con dao này với con dao của cha hắn hoàn toàn giống nhau.
Từ từ, Vương Lâm dần khắc lại những bức tranh suốt bốn trăm năm qua. Theo mỗi một nhát dao khắc xuống, hắn quay lại khoảng thời gian lúc còn nhỏ, sống trong thôn.
Vào lúc này, linh lực trong cơ thể Vương Lâm đột nhiên lưu chuyển. Theo mỗi nhát khắc của hắn, linh lực từ từ dung nhập vào trong bức tượng bằng gỗ, càng lúc càng sâu.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Thoáng cái, màn đêm đã lại phủ xuống. Vương Lâm đột nhiên tỉnh táo lại. Hắn nhìn xuống đoạn gỗ trong tay. Lúc này, đoạn gỗ đã biến thành một bức tượng gỗ. Bức tượng gỗ đó thể hiện một trung niên nam tử đang mỉm cười một cách hòa ái.
Nam tử mặc một bộ quần áo bằng vải thô, hai cánh tay săn chắc toàn những múi cơ.
Bức tượng gỗ nhìn có chút thô thiển, nhưng như có một thứ linh tính nào đó. Từng làn linh lực từ bức tượng tỏa ra khiến cho Vương Lâm kinh ngạc. Nhìn bức tượng gỗ, Vương Lâm lại cảm thấy đau đớn. Tay phải của hắn xoa xoa lên bức tượng, thì thào nói: