Mãi cho tới gần sáng, đám người mới nằm xuống mà ngủ. Còn đám con gái thì quay vào trong xe ngựa.
Ngoại trừ một số người phụ trách thủ vệ, cả đoàn xe hoàn toàn yên tĩnh. Tuy đống lửa thỉnh thoảng vẫn có những tiếng nổ tanh tách, nhưng nhưng âm thanh đó chẳng hề ảnh hưởng tới giấc ngủ của mọi người. Ngược lại nó như có tác dụng thần kỳ khiến cho giấc ngủ của mọi người lại càng thêm ngọt ngào.
Vương Lâm đứng lên, tới ngồi bên một gốc đại thụ cách đó không xa. Trong lòng hắn hoàn toàn bình thản. Khoảng khắc vừa rồi khiến cho hắn quên mất mình là người tu tiên, giống như một người bình thường.
Sau khi ngồi xuống, hắn cảm giác bản thân, đột nhiên cảm thấy sợ hãi và vui mừng. Tu vi của hắn chẳng biết từ lúc nào đã đột phá Nguyên Anh sơ kỳ mà đạt tới trung kỳ. Tuy trước đó hắn đã đạt tới đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy.
Chỉ có điều, lớp sương mù màu đỏ bên ngoài thân thể hắn lại tiêu tán thêm một ít. Vương Lâm hít một hơi thật sâu. Hắn có cảm giác nếu một ngày nào đó, thứ màu đỏ đó biến mất thì hắn sẽ phải hối hận. Vì vậy mà tinh thần của hắn lại hết sức tập trung, bắt đầu ngưng tụ.
Thời gian Vương Lâm ngưng tụ làn khí đỏ chầm chậm trôi đi. Ban đêm, ngoại trừ một số tiếng muỗi bay vù vù cũng chỉ còn có tiếng ngáy của một số hán tử đang ngủ say.
Từ từ, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện những tia nắng đầu tiên. Ánh sáng chầm chậm xua đi màn đêm đen tối.
Vương Lâm mở hai mắt, quay mặt về phía đông hít một hơi thật sâu. Nhất thời, hai luồng khí màu tím mà người thường không thể nhìn thấy, được hắn hít vào trong mũi. Sau khi chạy trong cơ thể một vòng, rồi lại phun ra.
Được vài vòng như thế, Vương Lâm có thể cảm giác được một cách rõ ràng toàn thân có cảm giác như có thể nhẹ nhàng bay lên không trung.
Cái cảm giác này, trong suốt bốn trăm năm qua chưa bao giờ Vương Lâm có được. Hiển nhiên, điều đó chỉ có khi nào tâm trạng có được một sự bình thản nhất định mới có thể cảm nhận được nó mà thôi.
Qua một đêm, lớp khí đỏ bên ngoài cơ thể Vương Lâm đã mất đi một phần mười. Vương Lâm cũng chẳng hề nóng nảy. Hắn biết để có thể ngưng tụ được toàn bộ lớp khí màu đỏ đó không phải chuyện trong một thời gian ngắn có thể làm được. Có thể nói cái chuyện này mất nhiều thời gian và hơi nhàm chán.
Sáng sớm, mọi người trong đoàn xe đều tỉnh dậy. Sau khi rửa ráy mặt mũi, vị lang trung đi theo đoàn xe mới từ trên xe ngựa bước xuống. Sau khi hít một hơi thật sâu, lão liền đứng ở chỗ đất trống bắt đầu hoạt động chân tay. Từ từ, lão liền thực hiện một loạt các loại động tác.
Vương Lâm liếc mắt nhìn qua, trong lòng có phần kinh ngạc. Người này thực hiện những động tác đó tuy không có lực công kích nhưng cũng có tác dụng cường thân.
Một lúc sau, lão liền thu tay, thở một hơi dài. Sau đó, hơi do dự một chút, lão liền đi về phía Vương Lâm. Khi tới gần, lão nhân cười nói:
- Tiểu ca! Đêm qua nghỉ ngơi có tốt không?
Vương Lâm gật đầu nhưng cũng không mở miệng.
Lão nhân do dự một chút rồi lại hỏi:
- Tiểu ca! Cái lá cây trăm năm kia không biết là tìm được ở đâu? - Nói xong, ánh mắt lão có nét cầu khẩn.
- Nhặt ven đường. - Vương Lâm nói.
Nhất thời, lão nhân khựng người lại, ngập ngừng một lúc đành cười khổ:
- Tiểu ca.thật là may mắn.
Sau khi nói thêm vài câu với Vương Lâm, cho dù lão có bóng gió thế nào cũng không thể tìm được tin tức từ miệng hắn. Lão nhân thầm than một tiếng rồi xoay người rời đi.
Nếu thực sự mà nói thì tuổi của Vương Lâm còn hơn cả lão tổ tông của lão nhân. Vì thế mà lão nhân nói bóng nói gió với những người trẻ tuổi mới ra ngoài thì còn có tác dụng. Chứ với Vương Lâm thì chẳng hề có chút ảnh hưởng.
Đi theo đoàn xe, Vương Lâm từ từ điều chỉnh tâm trạng của mình mà hòa nhập với mọi người. Thoáng cái đã qua mấy ngày. Trong mấy ngày kia, tiểu nha hoàn thường xuyên đến tìm Vương Lâm nói chuyện. Mỗi lần như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ lên, chẳng biết đang nghĩ gì trong lòng.
Nhìn ánh mắt của tiểu nha hoàn, trong lòng Vương Lâm cười khổ. Ánh mắt đó hắn vẫn thấy khi Lý Mộ Uyển nhìn mình, vì vậy mà trong lòng hiểu rõ.
Chỉ có điều, Vương Lâm tự vấn bản thân thì tuổi của hắn còn hơn cả lão tổ tông của nàng. Vì vậy mà trong lòng luôn có cảm giác quái dị.
Cho tới hôm nay, kinh thành đã hiện lên trước mặt.
Kinh thành ở Tứ cấp tu chân quốc trong mắt người bình thường thì hết sức hoa lệ. Tuy vậy trong mắt Vương Lâm nó lại hết sức bình thường, chẳng có bất cứ một thứ gì đặc biệt. Nếu không phải trên cao có một dòng xoáy linh khí thì Vương Lâm cũng chẳng thèm để ý.
Thần thức của Vương Lâm đảo qua, toàn bộ ngôi thành lập tức hiện lên trong đầu hắn. Trong toàn bộ ngôi thành có tất cả chín dòng linh khí. Còn chúng xuất phát từ đâu thì cũng không phải là tu sĩ mà từ chín cây cột đá mà đen. Theo kích thước to nhỏ của cây cột mà linh lực phát ra mạnh yếu khác nhau.