Nhưng hắn cũng chẳng còn cơ hội. Khi hắn nhìn qua bên cạnh mà kinh hãi khi thấy người thanh niên tóc bạc. Ngay sau đó, một bàn tay lạnh lẽo, nắm lấy cổ hắn. Một tiếng rắc vang lên, người thanh niên đứt thở mà chết.
Sau khi giết một người, cơ thể Vương Lâm lại lóe lên. Lần này, hắn xuất hiện ở bên cạnh một cô gái rất đẹp. Nhưng đối với Vương Lâm, nàng cũng chỉ là một người chết. Hắn cũng chẳng vì nàng là phụ nữ, mà có chút thương xót. Bởi vì, dòng họ nàng và nhà họ Vương, có mối thù không đội trời chung.
Bóp nát cái cổ trắng muốt của người con gái, cơ thể Vương Lâm lại lóe lên.
Đằng Hóa Nguyên gầm lên giận dữ, cơ thể lóe lên. Nhưng tốc độ của hắn, lúc nào cũng chậm hơn Vương Lâm một chút. Mỗi lần muốn ngăn cản, lại nhìn thấy nhà mình mất đi một người.
Loại cảm giác đau thương khi phải trơ mắt nhìn từng tộc nhân bỏ mạng, mà chính mình lại không có cách nào ngăn cản làm Đằng Hóa Nguyên trở nên điên loạn. Lúc này hắn đột nhiên nhìn thấy Vương Lâm xuất hiện ở phương xa. Bên cạnh Vương Lâm, là một tên thiếu niên yếu đuối. Người này là cháu đích tôn đời thứ bảy mà chính mắt Đằng Hóa Nguyên vẫn luôn nhìn hắn khôn lớn từng ngày.
-Không!
Hai mắt Đằng Hóa Nguyên đỏ như máu, tốc độ của hắn giống như tên bắn.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn Đằng Hóa Nguyên đang bay tới, tay phải đặt trên đầu của tên thiếu niên, dưới ánh mắt cừu hận của đối phương, khẽ xuất linh lực. "Ầm!" một tiếng, cơ thể thiếu niên nổ tung thành một đám máu thịt.
-Đời sau, sẽ không còn họ Đằng!
Vương Lâm giết người xong, lại biến mất ngay tại chỗ.
Đằng Hóa Nguyên ngây người nhìn đống máu thịt bầy nhầy của cháu đích tôn rơi trên mặt đất, gầm lên một tiếng đau đớn:
-Vương Lâm!
Vương Lâm xuất hiện ở cách đó trăm trượng, lạnh lùng nói:
-Đau đớn sao? Năm đó ngươi giết toàn tộc ta, thì lòng ngươi có cảm thấy đau không?
Nói xong, hắn phất nhẹ tay phải, một người trung niên ở bên cạnh đang hoảng sợ bỏ chạy, kêu thảm một tiếng, cơ thể lại trở thành một đống máu thịt bầy nhầy.
-Ta giết toàn tộc ngươi, vì ngươi giết Đằng Lệ cháu bốn đời của ta! - Đằng Hóa Nguyên vẻ mặt dữ tợn, rống lên.
-Lời lẽ hoang đường. Chẳng lẽ trên thế gian chỉ có nhà họ Đằng của ngươi mới được giết người khác, còn người khác không thể phản kháng sao?
Vương Lâm cười khẩy, vỗ vào túi trữ vật. Mười thanh phi kiếm lập tức bay ra càn quét xuống dưới. Lại có thêm mười người chết trước mắt Đằng Hóa Nguyên.
Đằng Hóa Nguyên nắm chặt tay. Hắn vung lá cờ màu vàng trong tay lên, lập tức những tất cả những mẩu xương màu vàng liền tập hợp lại, rồi bổ nhào về phía Vương Lâm.