Thôn hồn của Vương Lâm, sau khi giết sáu tộc nhân hạch tâm của Đằng gia, với tốc độ nhanh nhất bay trở về thân thể.
Sau khi trở lại thân thể, Vương Lâm chậm rãi mở hai mắt, hằn trầm mặc một chút. Trong nháy mắt giết chết người đàn ông trung niên kia, hắn đã thấy được một bóng người khiến lòng chấn động.
Nếu hắn không nhìn lầm, thì người này chính là Vương Trác.
Người phụ nữ bên người Vương Trác là con gái của người đàn ông kia, nàng cùng đi với hắn, hiển nhiên giữa hai người có quan hệ nhất định. Hai mắt Vương Lâm lóe sáng, thu hồi Cấm Phiên, Cổ kính, thu hồi cả ma đầu, chân khẽ nhún một cái, cả thân mình bay lên đứng trên đầu Văn thú, thần thức tỏa khắp không gian, tức khắc tìm được nơi Vương Trác và nữ tử kia.
Hướng nàng đang đi đến, không phải là Đằng gia thành, mà là về phía biên cương nước láng giềng.
Trầm ngâm một lát, Vương Lâm quyết định đuổi theo.
Đằng Tú Tú hai mắt đầy bi ai, mặc dù đang chạy chối chết nhưng nước mắt không ngừng rơi lã chã. Giờ đây tình hình phụ thân thế nào nàng không biết, nhưng trong lòng nàng có một loại dự cảm xấu. Cảm giác này nàng chôn sâu dưới tận đáy lòng, nó đè nặng lên ngực nàng khiến nàng không thể thở.
Thâm tâm Vương Trác còn càng lúc càng phức tạp, nhìn thấy Đằng gia từng người từng người bị giết, tuy trong lòng dễ chịu vô cùng, nhưng lúc này, không rõ làm sao, nhưng cảm giác dễ chịu sảng khoái ấy không còn nữa, ngược lại là một mối sầu lo nặng trĩu.
Cả thân mình Vương Trác chấn động, dừng bước chân, hai mắt nhắm lại, cảnh tượng kinh hoàng toàn bộ gia tộc bị Đằng Hóa Nguyên giết thảm năm đó lại hiện lên rõ mồn một quẩn quanh lấp đầy tâm trí hắn.
Thấy phu quân dừng lại, Đằng Tú Tú cũng vội vàng dừng lại, cắn môi dưới, nhìn Vương Trác, lúc này nàng chỉ có thể dựa vào duy nhất một mình y, chỉ có người nam nhân này – trượng phu của nàng.
Một lát sau, Vương Trác mở mắt, hung hăng tự tát cho mình mấy tát thật đau. Hắn muốn tự đánh tỉnh mình, trong lòng một lần nữa lại vang lên tiếng nhắc nhở suốt bốn trăm năm nay: Đằng gia là kẻ thù! Kể cả là Đằng Tú Tú. Đối với nàng, hắn chưa bao giờ có lấy một chút cảm tình.
Chỉ cần là người Đằng gia. Đều- Đáng – Chết!
Đằng Tú Tú lo lắng bước lên phía trước Vương Trác, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Vương Trác gắng hết sức tự bắt mình phải cứng rắn hạ quyết tâm. Cánh tay vung lên, nắm tay thê tử ném sang một bên, lạnh như băng:
- Ngươi đi đi! Từ nay về sau, ngươi và ta không có quan hệ!
Ánh mắt Đằng Tú Tú tràn ngập tuyệt vọng và kinh ngạc nhìn Vương Trác, thậm chí môi dưới bị cắn nát đến chảy máu cũng không biết. Nàng lúc này cũng là một phụ nữ bình thường, bước tới muốn giữ lấy tay phu quân.