Ánh mắt Vương Lâm chớp động, tâm trí đặt trên sát khí dày đặc tỏa ra khắp bốn phía quanh thanh niên này, nếu lấy hắn làm ma đầu, không nghi ngờ, chắc chắn có thể trở thành một ma đầu uy lực vô cùng.
Thanh niên này không có hành động gì thiếu suy nghĩ, chỉ liếc mắt nhìn đống thi thể dày đặc sau lưng Vương Lâm một cái, không nói nửa lời xoay người bỏ chạy, tốc độ vô cùng nhanh, chớp mắt đã biến mất vô ảnh.
Khóe miệng Vương Lâm hiện lên một tia cười lạnh, hơi nhún thân về phía trước, bay nhanh đuổi theo sát phía sau.
Đằng Cửu chạy một hơi cả ngàn dặm, nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn đuổi sau lưng thủy chung không biến mất. Cảm giác này khiến hắn hơi hoảng hốt lo sợ.
Cảm giác này ngày càng mãnh liệt, cuối cùng mắt Đằng Cừu lóe sáng, vỗ lên túi trữ vật, bỗng nhiên trên tay xuất hiện một hạt châu màu xám. Hắn nheo mắt nhìn hạt châu, ném về phía sau.
Vương Lâm gần như trong nháy mắt đối phương chụp túi trữ vật cũng xuất ra Cấm Phiên, tay khẽ phất lên, lập tức bay ra hơn mười đạo cấm khí, hình thành một vòng cung bảo vệ trước người hắn.
Cùng lúc đó, hạt châu bay đến dừng lại trên vòng bảo vệ. Một âm thanh ầm ầm oanh oanh vang lên, viên châu nổ tung.
Trên mặt Đằng Cửu không lộ ra nửa điểm vui mừng, ngược lại càng thêm ngưng trọng nặng nề, tăng tốc càng bay nhanh hơn. Cảm giác nguy hiển này, chẳng nhưng không giảm bớt, ngược lại còn tăng thêm gấp bội đè ép hắn.
Khi hắn đang điên cuồng bỏ chạy, bỗng nhiên tất cả lông tơ trên người hắn dựng cả lên. Gần như không đến nửa điểm do dự, theo phản xạ hắn xoay người bay lách đi, chỉ thấy một tia chớp đỏ như máu gần như sạt qua sát bên người.
Ánh mắt Đằng Cửu ngập tràn sợ hãi nhìn theo tia chớp đỏ ấy, hắn cảm nhận rất rõ mùi của cái chết. Chắc chắn, hắn biết rõ hơn ai hết, lúc đó vào thời khắc mấu chốt, nếu hắn không theo phản xạ mà nhanh chân né tránh, một khi bị tia chớp này đánh trúng thì chỉ có một đường chết.
Nhưng hắn chưa kịp cảm thấy may mắn, hai mắt đã hoa lên, chỉ thấy liên tiếp hàng trăm tia chớp đỏ rực sáng từ từ phía xuất hiện bao vây quanh mình, trên, dưới, trái, phải, chặn toàn bộ đường lui của hắn.
Cả người Đằng Cửu cứng đờ không dám manh động, chỉ có thể chậm chậm cẩn thật hết sức xoay người, nhìn Vương Lâm lên tiếng:
- Tiền bối, tại hạ nguyện nhận ngài làm chủ nhân. Từ nay về sau cả đời vĩnh viễn không phản bội. Nguyện ý dâng lên hồn huyết làm bảo đảm.
Vương Lâm nhìn Đằng Cửu thật sâu, chậm chậm lắc đầu, không nói lời nào, thần thức vừa động, lập tức hàng trăm tia chớp quanh người Đằng Cửu từ từ co lại.
Tim Đằng Cửu lạnh ngắt, nhanh chóng từ túi trữ vật xuất ra một số kiện pháp bảo, đồng thời tế xuất, nhưng không có kiện nào có thể vượt qua tấm lưới chớp đỏ mà lao ra. Ngay khoảnh khắc đụng tới lưới tia chớp này, thần thức của hẳn ở trên pháp bảo liền tan nát, pháp bảo sau đó liền rơi xuống.
Mỗi khi một kiện pháp bảo chứa thần thức của hắn bị diệt, đầu hắn lại đau như búa bổ. Dần dần, vẻ hoảng sợ trên mặt hắn càng nồng đậm.
- Ngươi nhất định phải chết. Bởi vì ngươi họ Đằng!
Tiếng nói của Vương Lâm không nhanh không chậm truyền tới, cùng lúc đó, một tia sát khí như có như không từ Vương Lâm tỏa ra.
Cả thân mình Đằng Cửu run lên, hay mắt đỏ ngầu, điên cuồng gào rống, điên cuồng lao đến, nhưng ngay tại thời khắc thân thể hắn chạm vào tia chớp, hắn kêu thảm một tiếng, vẫn chưa thể chết, chỉ có thân mình mềm oặt rơi xuống.
Vương Lâm làm sao có thể giết chết một đại ma đầu trong tương lai như vậy được. Khóe miệng hắn lại nhếch lên một tia mỉm cười, dùng người Đằng gia luyện chế ma đầu, nhất định là một việc rất thú vị.
Khi tấm lưới chớp đỏ không ngừng co lại tới gần, lòng Đằng Cửu sụp đổ, vào thời khắc cái chết đến gần tới mức dường như có thể sờ thấy được, hắn trở nên tuyệt vọng!
Loại cảm giác này càng lúc càng lớn, đè bẹp cả tâm trí của hắn, khiến cho hắn sắp sửa tự bạo. Lúc đó, hai mắt Vương Lâm lóe sáng, thân mình từ trên quái thú lao ra, không một chút khó khăn tiến vào trong tấm lưới tử thần, tay phải bóp lấy cổ họng Đằng Cửu, mạnh mẽ dùng sức.
Chỉ nghe hai tiếng "rắc rắc", ánh mắt Đằng Cửu ảm đạm đầy tuyệt vọng cũng tắt, khí tuyệt bỏ mình, ngay tại sát na hắn bước một chân qua cửa địa ngục, tay trái Vương Lâm đánh một pháp quyết cổ quái, đặt trên giữa mày Đằng Cửu.
- Ta lấy danh nghĩa thôn hồn, thu hồn phách của ngươi!
Một tia sáng màu hồng từ chân mày Đằng Cửu phiêu linh bay ra. Hồng quang vừa xuất hiện, đang muốn chạy trốn, bị Vương Lâm với tay bắt lấy, hồn kỳ cũng xuất hiện trên tay.
Thuận tay ném thi thể Đằng Cửu về phía sau, Vương Lâm khá ưng ý liếc mắt nhìn linh hồn trong tay. Cũng nên nói là hắn từng có một giấc mộng, thì có thể gặp nơi như Vực ngoại chiến trường vậy. Hắn nếu nắm giữ được một đội quân ma đầu vô cùng lớn, như vậy, thì có thể hoàn toàn sống yên thân ở Tu Chân giới này, dù cho có gặp phải cường giả có tu vi cao hơn, cũng không đến nỗi phải sợ hãi.