Vương Lâm dừng cước bộ, quay đầu nhìn lại theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy ở một góc xa xa, một người trung niên suy nhược. Người này đang kinh ngạc nhìn Vương Lâm, trong ánh mắt dường như đang nhớ lại một hồi ức nào đó.
Vương Lâm nhìn gã, hình như cũng hơi quen quen, đảo bước chân, hắn tiến đến gần người trung niên, ngồi xổm xuống từ tốn hỏi:
- Ngươi vừa nói cái gì?
Người trung niên kia do dự một chút, lại cười, nét cười mang đầy ý chua chát, cung kính hạ giọng:
- Tiền bối, là vãn bối nhận lầm người. Mong tiền bối không lấy làm phiền lòng.
Vương Lâm săm soi người này thật cẩn thận, trầm ngâm:
- Sao? Người biết ta sao?
Người trung niên cười rộ lên, tiếng cười lại càng chua chát, thở dài:
- Tiền bối, vãn bối có một sư đệ. Là năm đó vãn bối dẫn hắn lên núi… Tim Vương Lâm nhảy thót một cái, rốt cuộc hắn cũng nhớ ra người này là ai. Trầm mặc một lát, hắn vung tay áo, lập tức cuốn người này biến mất khỏi Hợp Hoan tông.
Trên một vách núi bên ngoài cách Hợp Hoan tông chừng trăm dặm, Vương Lâm xuất hiện, đặt người trung niên đó ở đằng sau, yên lặng nhìn hắn.
Người trung niên nhìn hắn, vẻ mặt đầy phức tạp, thấp giọng:
- Ngươi… - Trương sư huynh, nếu đã nhận ra ta, vì sao lại làm bộ coi như không biết?
Vương Lâm thở dài, chầm chậm hỏi.
Người đàn ông trung niên cả người run lên, im lặng một lúc, lại cười khổ:
- Ta. Ai.
- Hằng Nhạc phái hiện nay ra sao?
Vương Lâm nhìn họ Trương trước mặt, cảnh tượng năm đó như hiện ra trước mắt, trái tim hơi thắt lại. Một lúc lâu sau mới có thể buồn bã cất lời hỏi một câu.
-,Đã rất nhiều năm ta không trở về… Người đàn ông thấp giọng trả lời.
- Tại sao Trương sư huynh lại ở trong Hợp Hoan tông? Hơn nưa, tu vi của người….
Vương Lâm nhướn mày, cầm lấy cánh tay người sư huynh đầu tiên, trầm ngâm một hồi, lại hỏi:
-Trong cơ thể huynh linh lực tán loạn dị thường. Kinh mạch lại yếu ớt không ngờ.
Người đàn ông trung niên chua xót cười:
- Năm đó ngươi đi rồi không quay về. Các sư tổ dồn hết tâm sức mà tài bồi ta, tiêu tốn không ít công sức, giúp ta nâng cao tu vi đến Kết Đan hậu kỳ. Ta ly khai Hằng Nhạc phái, vốn định lịch lãm một phen, tu luyện chờ ngày kết anh, một lần nữa sẽ làm rạng danh Hằng Nhạc phái. Nhưng không ngờ đã gặp một ả đàn bà. Ả là đệ tử Hợp Hoan tông. Ta… Ai……. Uổng phí một thân tu vi. Tiện nhân kia hứa sẽ niệm tình cũ vẫn chưa giết ta, mà lấy thân thể của ta để luyện chế Hợp Hoan đan. Đan này còn chưa luyện thành thì ta tuy là một phế nhân, nhưng thọ nguyên cũng không bị mất. Nếu không phải vậy thì ta đã sớm thành một bộ xương trắng.
Vương Lâm lặng im không nói, vỗ túi trữ vật, từ bên trong xuất ra một chiếc bình ngọc nhỏ màu trắng, đưa cho sư huynh:
- Ở đây có bảy viên đan dược, mỗi tháng huynh ăn một viên, sau bảy tháng, tu vi tối thiểu cũng có thể khôi phục một nửa. Trương sư huynh, tại hạ còn một chuyện quan trọng, hôm nay đành từ biệt, hy vọng có ngày gặp lại.