Chiếc xe hoa đủ màu sắc nổi bật, dưới ánh mắt trời rực rỡ càng thêm bắt mắt. Tất cả các loại hoa cỏ trên chiếc xe còn lại không ngờ đều là những linh thảo hiếm thấy của Triệu Quốc.
Ngoài ra, trên chiếc xe hoa kia còn có rất nhiều đốm sáng lóe ra vô vàn tia sáng tỏa ra tứ phía, sáng bừng cả xe hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời như một ngôi sao lấp lánh, thậm chí nếu đứngthẳng mà nhìn, có thể khiến cho người ta thấy chói mắt.
Với tâm chí của Vương Lâm cũng không khỏi ngây người một chút, thứ sáng rực trong suốt này, toàn bộ đều là linh thạch loại xấu.
Chỗ linh thạch khổng lồ này quý giá biết bao nhiêu, nhiều biết bao nhiêu, trên thực tế, số linh thạch hắn giữ, nếu bày ra, có thể tính ra gần trăm viên.
Chỉ có điều, sống lâu như vậy, kiến thức nhiều như vậy, đây là lần đầu tiên hắn gặp người phô trương đến thế.
Trên chiếc xe hoa kia, bốn phía là thiếu nam thiếu nữ, một đám đứng quanh ai nấy đều tuấn mỹ. Từ trên người bọn họ, chỉ có linh lực dao động của tầng thứ ba Ngưng khí kỳ, tuy nhiên, xem qua cũng biết cuồng vọn dị thường, thậm chí nếu so với một số tu sĩ Nguyên anh kỳ khiêm tốn cũng có thể hơn ba phần.
Theo xe hoa tới gần, Vương Lâm trong mắt bình tĩnh, vẫn thong thả ung dung đứng lên mà xem.
- Tiên giá của Tức Mặc đại tiên tới, xin nhường đường!
Một âm thanh sắc bén vang tới trước, theo sau là một thiếu niên quát lớn, trừng mắt nhìn chằm chằm Vương Lâm, một đống thi thể sau lưng hắn, gã cũng không thèm liếc mắt lấy nửa cái.
-Tức Mặc… Hắn trầm ngâm một chút, hai tiếng này hình như hơi quen quen, dường như đã nghe qua… Ngẫm nghĩ lại một lúc, bỗng nhiên hai mắt sáng lên, nhìn chằm chằm vào xe hoa, chậm rãi nói:
- Tức Mặc lão nhân?
- Lớn mật!
Gần như đồng thanh, cả đám thiếu niên đều rống lớn, hiển nhiên đã được luyện tập nhiều lần. Bằng đấy người cùng đồng thanh quát lên, cũng có thể làm người ta hơi kinh sợ.
Nhưng đối với Vương Lâm, chẳng là cái quái gì đáng kể!
- Làm càn, các ngươi lui ra!
Một âm thanh lanh lảnh vang lên từ trong xe, ngay sau đó, rèm chiếc xe hoa đi trước chậm rãi vén lên, lộ ra một chiếc giường lớn hoa lệ ở bên trong.
Trên giường là một người mập mạp như một núi thịt, vẻ mặt bóng loáng mỡ, béo tới mức không còn hình người. Trên người hắn khoác một tấm thảm rất đẹp, có khảm trăm viên trung phẩm linh thạch.
- Ngươi biết lão phu?
Lão già mập mạp nhìn thoáng qua đống thi thể sau lưng Vương Lâm, nhướn mày:
- Đạo hữu, bọn nó trêu chọc gì ngươi? Sao lại tùy ý giết lung tung?
Xem ra lão cũng như Vương Lâm, đều là Nguyên anh sơ kỳ, tuy yêu thú của Vương Lâm nhìn rất đáng sợ, nhưng hắn cũng chẳng thèm quan tâm.
Tức Mặc hoành hành tạo Triệu quốc mấy năm nay, từ khi tu luyện tới Nguyên Anh kỳ, trừ một số Nguyên Anh hậu kỳ lão quái lão còn tỏ vẻ e dè, các tu sĩ bình thường căn bản đều không đặt vào mắt. Lão tu luyện cũng dính dáng khá nhiều đến Ám Quang quyết. Môn pháp của lão là công pháp, chuyên môn lấy luyện chế khôi lỗi là chính, tuy lão chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng trong túi trữ vật của lão không hề ít cổ thi khôi lỗi.
Thực tế, Tức Mặc lão nhân nhiều năm trước, vẫn nghiên cứu, thường xuyên đi tìm một số thi mị ma vật linh tinh, dùng công pháp luyện hóa.
Khóe miệng Vương lâm nhếch lên một ý cười tàn nhẫn, cánh tay phải của hắn động khẽ, giao long cân từ sau quái thú bay đến cắp theo một cái đầu người, hắn bắt lấy, thản nhiên nói:
- Người này, ngươi biết chứ?
Tức Mặc lão nhân ngẩn người, lúc nãy lão nhìn chưa kỹ, chỉ nghĩ đây là một tu sĩ hiếu sát. Giờ thì nhìn kỹ rồi, đầu người chết bộ mặt dữ tợn, rất khó nhận ra, nhìn kỹ thêm tí nữa, lão bỗng trợn tròn hai mắt thất thanh:
- Đằng Cao?
Gã Đằng Cao này là con cháu Đằng gia ở Vô Phong cốc, thân phận là chưởng giáo, thế nên ở Đằng gia cũng được Đằng Hóa Nguyên coi trọng. Triệu quốc vốn không lớn, những nhân vật như vậy, Tức Mặc lão nhân hiển nhiên cũng có gặp qua.
Thần thức lão đảo qua, lúc này đây, lão xem xét cực kỳ cẩn thận, chậm rãi, sắc mặt rất khó coi. Hiển nhân lão rất rõ ràng tầm quan trọng của thi thể trước mắt.
Gần như hít một hơi khí lạnh, lão nhìn chằm chằm Vương Lâm:
- Những người này, đều là người Đằng gia?
Lão cẩn thận nói từng lời, thâm tâm cũng không dám coi thường đối phương. Tuy tu vi của Đằng gia cũng không cao, nhưng có thể giết nhiều như vậy, hơn nữa lại còn buộc lại một đống sau lưng, nếu không phải thằng điên, thì cũng là cuồng vọng đến mức không sợ lão tổ Đằng gia tới báo thù. Do đó, trong lòng lão âm thầm đối với Vương Lâm cẩn thận hẳn lên.
Lão đã thầm quyết định, người này tuyệt không phải dạng dễ trêu chọc. Phải biết rằng Đằng Hóa Nguyên đã đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ, hơn nữa trong gia tộc này cũng rất nhiều cao thủ. Người này làm như vậy, coi như không thèm để Đằng gia vào mắt, cuồng nhân loại này, Tức Mặc thật sự không muốn chọc vào.
Da mặt hắn gần như lập tức giãn ra thành nụ cười:
- Hay! Giết rất hay!
Lão phu đã sớm thấy Đằng gia không vừa mắt, đạo hữu giết hết đi được thì thật là tốt. À… Đạo hữu cứ từ từ mà giết, lão phu còn có chuyện, đành đi trước vậy.
Dứt lời, lão vội vàng muốn đánh xe hoa lui về phía sau, tránh càng xa sát tinh càng tốt này!
Ý lạnh trong mắt Vương Lâm càng dày, hắn chậm rãi:
- Ngươi có muốn biết vì sao ta sát hại người Đằng gia?