Đi vào chính sảnh, nàng nhìn cái giá thượng địa trên có hai bài vị, phía bên có một tấm đệm để cho người quỳ lạy. Nàng quỳ xuống khấu đầu vài cái, đang muốn thắp hương bỗng tay run lên, nàng nhìn chằm chằm vào lư hương , trên đó có ba nén hương đã cháy gần hết. Nàng đang muốn kinh hô ra tiếng, bỗng một trận khí âm hàn lập tức tràn ngập toàn bộ chính sảnh. Nàng trên trán toát mồ hôi lạnh, một cử động cũng không dám, nàng có cảm giác chỉ cần động một chút sẽ tổn hại tính mệnh tại chỗ.
Chỉ thấy một thanh niên đầu bạc, chậm rãi từ góc tối của chính sảnh đi ra.
- Ngươi là con cháu của người nào?
Vương Lâm liếc nhìn nàng một cái, thản nhiên nói.
Nữ tử trên mặt lộ vẻ hoảng sợ,
bị hàn khí xâm nhập không ngừng run rẩy, thanh âm cũng phát run lên nói:
- Ngươi là ai?Vì sao lại ở trong nhà Vương gia ta… Vương Lâm nhìn nàng, tay phải vung lên, lập tức bốn phía khí âm hàn tiêu tan, trở nên ấm áp hơn một chút. Nữ tử kia cảm thấy thân thể dần ấm lên, không còn run rẩy, nhưng hai mắt vẫn lộ ra vẻ khiếp sợ, kinh ngạc nhìn Vương Lâm, tay phải của nàng âm thầm nhẹ nhàng đưa lên thắt lưng.
Ngay lúc đó một đạo chưởng phong mạnh mẽ từ bên ngoài phóng đến, cùng lúc lão già đánh xe nhảy vào chính sảnh. Chỉ có điều khi thân mình hắn vừa mới tiến vào liền lập tức run lên, toàn thân không tự chủ được, té ngã xuống đất mê man bất tỉnh.
Nữ tử mặt biến sắc.
Vương Lâm liếc mắt nhìn lão già ngã trên mặt đất một cái rồi bình thản nói :
- Ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi là con cháu của người nào?
Quả thật sau khi hắn vào nhà một khắc trong lòng đã có chút nghi hoặc. Những năm qua, nếu căn nhà này không có người chăm sóc, quyết không thể giữ gìn được đến bây giờ. Hơn nữa, hắn quan sát khung cảnh cũng không còn giống như trước kia, hiển nhiên đã qua một lần tu kiến mà thành.
- Gia phụ là Vương Vân Phi, nếu ngươi đã theo dõi ta ở đây, tại sao lại còn phải hỏi!
Nữ tử kia ánh mắt lộ vẻ kiên định cắn răng nói.
- Linh bài trong nhà này với ngươi có quan hệ như thế nào?
Vương Lâm nhướn mày hỏi.
-…là huynh trưởng của tổ tiên của gia đình.
Nữ tử cảm thấy nghi hoặc, thầm nhủ nếu như người trước mặt là sát thủ do kẻ thù của phụ thân phái đến tại sao lại hỏi những câu kỳ quái như vậy.
Vương Lâm trong lòng khẽ động, hắn nhìn người con gái này, giọng điệu không còn bình thản mà có một chút hồi hộp, hắn nhẹ giọng nói:
-Tổ tiên ngươi tên gọi là gì?
- Tổ tiên tên gọi Vương Thiên Thổ… Nàng do dự một chút, nhẹ giọng nói, nàng luôn có cảm giác người này rất kỳ quái.
Vương Lâm nghe được tên này, lập tức toàn thân chấn động, lầm bầm nói:
- Tứ thúc… Nếu nói trong Vương gia, đối với Vương Lâm ngoài cha mẹ là những người hắn ngày đêm mong nhớ, thì người hắn thương nhất chính là tứ thúc. Lúc này nghe nói đến tin tức của tứ thúc, Vương Lâm tâm tình không khỏi kích động.
Trong đầu hắn bỗng hiện lên những hình ảnh ngày xưa của tứ thúc. Hồi lâu sau, Vương Lâm thở dài một tiếng, nhìn nữ tử với một tâm trạng thân thiết khó diễn tả, giống như đối với hậu bối của chính mình vậy, hắn ôn tồn nói:
- Tổ tiên của ngươi…thọ bao nhiêu tuổi?
Nữ tử trong mắt càng lộ vẻ kỳ quái, nhẹ giọng nói:
- Tổ tiên chín mươi tám tuổi qua đời, lão nhân gia thuở trung niên được lọt vào mắt một vị ảo tông tiên trưởng, sau khi hạ sơn lập nghiệp ở kinh thành, phục vụ cho hoàng thất, Vương gia ta từ đó cũng phát triển ở kinh thành cho đến nay.
Vương Lâm ánh mắt lộ vẻ vui mừng, trầm mặc một chút rồi ôn tồn nói:
- Tứ…con trai của tổ tiên ngươi, Vương Hổ chắc cũng đã qua đời?
Nữ tử ánh mắt rung động, nàng kinh thanh nói:
- Ngươi… ngươi làm biết được con trai của tổ tiên là Vương Hổ, trước khi tổ tiên qua đời ba năm cũng… đã tạ thế rồi.
Năm tháng trôi qua, cảnh còn người mất, Vương Lâm trước sau nghe được tin tức của Tứ thúc, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi xúc động vô bờ. Hồi lâu sau, hắn liếc nhìn nữ tử chậm rãi nói:
- Trong cơ thể ngươi đang có khí chí âm, chính là do lúc mẫu thân ngươi khi mang thai ngươi bị người ta đả thương phải không?
Nữ tử ngơ ngác nhìn Vương Lâm, nội tâm dậy sóng. Phải biết rằng những lời đối phương nói, nếu là tra xét kĩ càng thì cũng có thể tìm ra được một chút manh mối. Nhưng bản thân cơ thể mang khí chí âm cũng có rất ít người biết được nguyên nhân, cũng chỉ biết được nàng từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh mà thôi.
Nàng nhìn Vương Lâm, run giọng nói:
- Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?
Nàng vẫn tưởng người này là sát thủ do kẻ thù của phụ thân phái tới, nhưng nếu là sát thủ, tại sao lại biết được nhiều chuyện như vậy.
Vương Lâm tay phải hất lên, lập tức trên trán nữ tử xuất hiện một luồng thanh khí. Luồng khí này càng ngày càng dầy, cuối cùng bỗng theo Thiên Linh huyệt nhẹ nhàng bay lên, Vương Lâm nắm tay lại, luồng thanh khí lập tức tiêu tan.
Nữ tử cảm thấy thân thể đột nhiên nóng lên, bệnh tật hành hạ nàng suốt hai mươi năm, không ngờ chỉ sau một cái vung tay của đối phương đã biến mất, điều này làm cho nàng lập tức liên tưởng đến một loại người trong truyền thuyết.
- Ngài…ngài là tiên nhân?
Nữ tử cắn chặt môi dưới.
- Tiên nhân…có lẽ vậy.
Vương Lâm cười khẽ, nhìn thấy Tứ thúc có hậu, hơn nữa dường như ở kinh thành cũng rất sung túc, Vương Lâm đứng trầm ngâm, cũng không khỏi dâng lên một cảm giác vui mừng.
Vương Lâm trầm ngâm một lúc, liếc nhìn nàng một cái, chậm rãi nói:
- Nếu nói ra, ta đây ứng vào bậc tổ tiên của ngươi, năm đó ta cùng với Tứ thúc có ước định, nếu tu tiên thành công, ta sẽ bảo vệ cho hậu thế của Tứ thúc để báo ơn đã cho ta cơ hội tu tiên.
Dứt lời, hắn vỗ túi trữ vật, lấy từ bên trong một số bình đan dược, lại nói:
- Đây là bảy mươi hai hạt đan dược, mỗi con cháu cuộc đời này chỉ có thể được ăn một hạt, không được tham nhiều, về phần ngươi có thể ăn ba hạt.
Sau khi đem dược bình đưa cho nàng, Vương Lâm lại trầm ngâm một lát, một tay điểm mi tâm của nàng lấy ra một giọt máu, vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một ngọc giản, thần niệm khẽ động, ở bên trong xuất hiện một tia Cực Cảnh lạc ấn. Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, nghiêm túc nói:
- Bên trong ngọc giản này, ta đã lưu lại một tia thần thức. Những người tu tiên trong cả Triệu quốc này dưới công kích của nó không ai có thể sống quá ba khắc. Nhưng ngọc giản này chỉ có thể sử dụng ba lần. Trước khi ngươi chết phải truyền lại cho con cháu. Ngọc giản này không có máu huyết của họ Vương chúng ta thì không thể mở được! Ngươi phải sử dụng cho tốt, tự mình thu xếp đi.
Sau khi ném ngọc giản cho nàng, Vương Lâm tay áo vung lên, thân mình biến mất tại chỗ.
Nàng kia ngơ ngác nhìn đan dược và ngọc giản trong tay, cảm thấy như nằm mơ giữa ban ngày. Lúc này, lão già té ngã trên mặt đất chậm rãi mở hai mắt, mê man nhìn bốn phía. Lập tức mắt lộ tinh quang, đứng lên ngưng trọng nói:
- Tiểu thư, vừa rồi phát sinh chuyện gì vậy?
Lúc này, tiểu nha đầu cầm ô cũng từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy tiểu thư không việc gì, lúc này mới thở hổn hển, mặt đỏ bừng, nói:
- Tiểu thư, Thúy nhi vừa rồi rất mệt nhọc, bất giác lăn ra ngủ thiếp đi.
Lão già kia nghe lời này, lập tức sắc mặt biến thành rất khó coi. hHắn đã cảm thấy được tiểu thư đã kêu cứu, nhưng khi thân mình vừa tiến vào sảnh này liền không tự chủ được bất giác lăn ra mê man bất tỉnh.
- Không có việc gì, các ngươi không nên suy nghĩ bậy bạ, đi thôi, chúng ta trở lại kinh thành.