Ngày hôm sau, một người thanh niên toàn thân phát ra khí tức yêu dị, vẻ mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào đám thực vật đang chập chờn dưới chân, mắt lộ hàn mang.
Người này chính là tu sĩ chạy từ Hỏa Phần quốc tới đây. Nếu có ai biết được người này chỉ dùng mấy tháng đã có thể đi từ Hỏa Phần quốc tới tu ma hải thì hẳn sẽ phải cực kỳ khiếp sợ. Phải biết rằng khoảng cách từ Hỏa Phần quốc tới đây rất xa.
Dù là năm đó Bát Cực Ma Quân Đoan Mộc Cực, tu vi Hóa Thần Kỳ, cũng lựa chọn sử dụng truyền tống trận cổ chứ không dám phi hành. Nếu quả thực hắn phi hành thì sợ rằng phải mất một trăm năm mới có thể tới nơi.
Nói như vậy có thể thấy được tốc độ của người thanh niên này quả là kinh thế hãi tục, không thể tưởng tượng nổi.
Trên thực tế người này sở dĩ có thể trong thời gian ngắn như vậy có thể tới đây chẳng hề có quan hệ tới tu vi Anh Biến kỳ của hắn mà chủ yếu là do thần thông kỳ lạ của gia tộc hắn ---- Thiên quỷ sưu thân thuật.
Thần thông này thông qua vô số phân thân hợp lực trùng điệp lên nhau, trong nháy mắt đưa vào dưới bổn tôn, nhờ đó mà đề cao được tốc độ bổn tôn lên vô số lần. Vậy nên người này mới chỉ cần có hai tháng đã có thể tới được nơi này.
Ánh mắt người này âm trầm, nhìn chằm chằm vào đám thực vật dưới chân, thân thể chầm chậm hạ xuống. Những cái cây to này trông như những vật chết, sau khi người này hạ xuống vẫn không nhúc nhích.
Hắn nhìn truyền tống trận đã bị nghiền nát trước mắt. Trận pháp này đã bị phá hoại cực kỳ nghiêm trọng, hầu như đã vỡ vụn toàn bộ, căn bản không thể sửa chữa.
Người thanh niên thầm than một tiếng, trong miệng lẩm bẩm:
- Trên tinh cầu tu chân này, kẻ có thể mở được túi trữ vật của ta hẳn là không nhiều. Chẳng qua trạng thái tu vi hiện tại của ta không ổn định, nếu giờ mà lập tức trở lại mẫu tinh thì sợ rằng tu vi sẽ ngày càng thấp.
Hắn nhíu mày, thân thể không thấy cử động đã biến mất.
Khổng Mạnh đại lục, một trong sáu đại lục của Chu Tước tinh.
Trên Khổng Mạnh đại lục có rất nhiều tu chân quốc, tuy đại đô thị cấp một, cấp hai cấp ba không thiếu, nhưng ít có tu chân quốc cấp bốn. Dù sao thì tư nguyên trên đại lục này cũng quá ít ỏi.
Tại vùng biển tiếp giáp với đại lục Khổng Mạnh có một tòa thành nhỏ. Tòa thành này không lớn, tu sĩ bên trong tu vi cao nhất cũng chỉ đạt tới Kết Đan kỳ. Tuy vậy trong thành có một tòa truyền tống trận cổ.
Giờ phút này bên trong truyền tống trận đột nhiên phát sáng. Ngay sau đó thân ảnh Vương Lâm từ trong trận pháp bước ra.
Sau khi hắn xuất hiện lập tức dùng thần thức đảo qua, trong nháy mắt quan sát toàn bộ hoàn cảnh trong thành một lượt. Dưới thần thức của hắn, mọi tu sĩ trong thành đều hoảng sợ. Nhưng cảm giác này đến cũng nhanh mà đi cũng rất nhanh.
Vương Lâm thu hồi thần thức, thân thể nhoáng lên, sau đó biến mất. Hắn dựa vào bản đồ trong ngọc giản bay đi. Đợi khi bay cách thành này cả ngàn dặm, hắn vỗ túi trữ vật. Thân hình khổng lồ của Văn thú nọ liền xuất hiện trước mặt hắn.
Thân thể Vương Lâm bay lên, rơi trên lưng con thú này. Sau khi truyền một đạo thần niệm, Văn thú kêu lên một tiếng, nâng hắn phóng đi.
Đoạn đường này đi với tốc độ cực nhanh, chẳng bao lâu Vương Lâm qua thần thức điều tra bốn phía đã phát hiện ra một vị trí có rất nhiều tu sĩ. Hiển nhiên nơi đó là một môn phái.
Vương Lâm không dừng lại, nhanh chóng bay đi. Qua mười ngày, vượt qua vài tu chân quốc cấp hai, cấp ba, hắn cuối cùng đã tới được mục tiêu là tòa truyền tống trận thứ hai.
Thông qua trận pháp này, hắn có thể nhanh chóng thu ngắn khoảng cách với Triệu quốc. Tới khi còn cách truyền tống trận này vài ngàn dặm, đôi mày Vương Lâm từ từ nhíu lại.
Theo bản đồ bên trong ngọc giản, vị trí trận pháp này rõ ràng là ở trên một ngọn núi hoang. Nhưng dưới thần thức của Vương Lâm không ngờ lại phát hiện ra một khu đại điện và lầu các. Từng trận linh lực ba động từ trong đó truyền ra. Hiển nhiên nơi này đã trở thành nơi phúc địa tu chân.
Thần thức của hắn đảo qua đại điện phía ngoài của môn phái này, thấy một số thiếu niên. Khuôn mặt họ lộ vẻ kiên nghị. Đứng phía trước bọn họ là một vài đệ tử Ngưng khí kỳ. Nhìn cảnh này rõ ràng là đang tiến hành thu đồ đệ.
Đồng thời ở giữa con đường lên núi có một thiếu niên đang gian nan leo lên.
Cảnh tượng trước mắt trông vô cùng quen thuộc, khiến Vương Lâm vô cùng cảm khái. Hằng Nhạc phái năm đó không biết hiện giờ ra sao. Tuy rằng hắn đối với Hằng Nhạc phái cũng không có cảm tình quá sâu đậm nhưng dù sao đó cũng là nơi hắn bắt đầu con đường tu chân.
Mang theo tâm tư phức tạp, Vương Lâm cưỡi Văn thú, chậm rãi bay về phía môn phái này. Khi còn cách khoảng một trăm dặm, một tấm màn ánh sáng bỗng nhiên hiện ra. Từng đợt ánh sáng nhu hòa ngăn cản Vương Lâm tiến vào.
Không đợi Vương Lâm ra tay, Văn thú dưới chân hắn gầm lên một tiếng, miệng phun một hơi, đánh thẳng vào tấm màn ánh sáng, sau đó lại hút một hơi. Lập tức tấm màn đó rung động kịch liệt, cuối cùng phát ra tiếng loạt xoạt rồi tan biến.
Điều này khiến cho mấy tu sĩ Kết Đan kỳ đang bế quan biến sắc, từ nơi bế quan phóng ra, ngơ ngác nhìn Vương Lâm và Văn thú hắn đang cưỡi dưới chân. Đám người này vội vàng quát đám đệ tử tạm dừng thu đồ đệ, hơn nữa bằng tốc độ nhanh nhất tụ tập ở phía ngoài đại điện, cung kính chờ đợi Vương Lâm.
Ngay trong nháy mắt khi Vương Lâm bay tới, ba tu sĩ Kết Đan kỳ bay lên, cung kính nói:
- Tham kiến tiền bối thượng quốc.
Trong lòng ba người này hơi hoảng sợ. Trong mắt bọn họ, Vương Lâm toàn thân không tản ra linh lực nhưng cả người lại tràn ngập một cỗ uy áp không hiểu nổi, khiến họ không khỏi run rẩy.
Nhất là yêu thú dữ tợn dưới chân đối phương lại càng khiến người ta âm thầm kinh hãi, chỉ sợ làm đối phương phật ý sẽ rước lấy phiền toái vô cùng.
Ba tu sĩ Kết Đan kỳ này hai nam một nữ. Trừ một nam tử tóc đã hoa râm, hai người còn lại nhìn diện mạo cũng không lớn tuổi, nhất là nữ tu kia dung nhan rất xinh đẹp, dáng người tha thướt.
Chỉ là người tu chân không thể nhìn tướng mạo mà đoán tuổi tác. Dù là Vương Lâm hiện giờ nhìn như thanh niên nhưng trên thực tế đã là lão quái vật bốn trăm tuổi.
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh liếc nhìn ba người một cái, chậm rãi nói:
- Nơi này là môn phái nào?
Lão giả trong ba người vội vàng cung kính nói:
- Tiền bối, tệ tông tên là Tử Vân. Tiền bối có gì sai khiến, tệ tông xin dốc toàn lực thực hiện.
Vương Lâm nhìn người này một cái, bình thản nói:
- Nơi này nhiều năm trước có một tòa truyền tống trận cổ, bây giờ còn không?
Lão giả ngẩn ra, trầm ngâm một chút rồi lắc đầu nói:
- Tiền bối, nơi này không có truyền tống trận cổ.
Hắn vừa nói hết câu, lập tức toàn thân phát lạnh.
Chỉ thấy khí tức của Vương Lâm lập tức biến đổi, đôi mắt lạnh lùng, chậm rãi nói:
- Ngươi khẳng định?
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán lão giả. Hắn khổ sở suy nghĩ một lúc lâu, đang muốn nói thì nữ tu dáng người thướt tha bên cạnh lại bước lên một bước, cung kính nói:
- Tiền bối, truyền tống trận cổ đó có phải vốn ở trên đỉnh núi này hay không?