Một hơi thở mỏng manh từ trên mặt đất tản ra. Bất chợt, từ trong bãi nước đỏ như máu, một gốc cây lại mọc lên. Lúc này, kích thước của nó lại cao hơn, những cái lá lại càng đẹp hơn trước.
Trong lòng Vương Lâm trở nên nặng nề. Hắn vẫy tay phải một cái, phi kiếm liền bay lại. Nhưng sau khi qua lại, ánh sáng trên phi kiếm trở nên mờ nhạt, ngay cả linh tính cũng giảm xuống.
Hai tay Vương Lâm bắt quyết, nhất thời một ngọn quái phong nổi lên, xoay quanh phi kiếm mọt vòng. Sau khi thổi bay tất cả những chất dính bên ngoài, phi kiếm mới trở lại như lúc ban đầu.
Sau khi nhìn qua một chút, Vương Lâm liền thu hồi phi kiếm, nhìn đám thực vật rậm rạp dưới chân. Hắn vỗ túi trữ vật, xuất ra Cấm phiên. Hai tay run lên một cái, cấm phiên lập tức khuếch đại trùm xuống mặt đất.
Chín mươi tám đạo cấm khí giống như chín mươi tám con rồng đen đang gầm rống điên cuồng lao xuống truyền tống trận. Khi xuống đến nơi chúng lập tức xoay quanh. Mỗi một vòng, vô số thực vật liền bị tiêu diệt, phun ra cực nhiều chất lỏng màu đỏ.
Hai tay Vương Lâm nhanh chóng đánh ra vài đạo pháp quyết. Hắn quát khẽ một tiếng:
- Khai!
Nhất thời, bãi chất lỏng màu đỏ trên mặt đất như bị một bàn tay to đẩy sang hai bên. Cuối cùng thì chúng cũng bị tách ra khỏi truyền tống trận.
Vương Lâm chẳng hề do dự, hạ xuống. Ngay lập tức hắn lấy ngọc giản ra, căn cứ theo những gì trên đó mà khắc lên trận pháp. Sau đó, hắn lại bay lên trời, đồng thời tay phải vẫy nhẹ một cái, thu hồi Cấm Phiên.
Sau khi Cấm Phiên trở lại trong tay Vương Lâm, chất lỏng màu đỏ trên mặt đất lại lập tức lan ra. Vố số những loại thực vật cao lớn lại đột nhiên xuất hiện. Lúc này, độ cao của chúng đã đạt tới mấy chục trượng. So với trước gần như tăng gấp ba.
Vương Lâm đứng giữa không trung, cầm ngọc giản, ngưng thần quan sát. Một lúc sau, nét mặt hắn lộ vẻ trầm tư, xoay người bỏ đi.
Trong khoảng một tháng thời gian di chuyển tới đây, Vương Lâm liền lấy cái ngọc giản đã phải dùng năm viên trung phẩm nội đan để đổi ra mà nghiên cứu. Nguyên lý của Cổ truyền tống trận tuy nói là phức tạp nhưng trước đây Vương Lâm cũng đã nghiên cứu về trận pháp và truyền tống trận. Vì vậy mà bây giờ, hắn cũng chẳng cảm thấy quá khó khăn. Trong đầu hắn chỉ nghĩ làm thế nào mới có thể sửa chữa được truyền tống trận. Sau đó, hắn đã tìm ra được một số biện pháp.
Chỉ có điều, với những suy nghĩ của bản thân, Vương Lâm cũng không chắc có thể sửa chữa được thành công hay không. Nhưng lúc này, nếu muốn tìm được một đại sư về cổ truyền tống trận ở Tu Ma hải là điều quá khó khăn. Trừ phi Lục Dục ma quân sống lại. Nếu không, Vương Lâm cũng không biết còn có người nào chuyên nghiên cứu cổ truyền tống trận nữa.
Dựa theo những gì mà bản đồ trong ngọc giản miêu tả, Vương Lâm dò xét suốt một vòng lớn. Sau khi mất bảy ngày, hắn mới lại tìm được một cái cổ truyền tống trận. Cái này nằm trong một hạp cốc. Bốn phía tuy có yêu thú, nhưng sau khi bị Văn thú truy quét liền nhanh chóng trở nên vắng lặng.
Điều khiến cho Vương Lâm cảm thấy kinh ngạc chính là cái cổ truyền tống trận vẫn còn nguyên vẹn. Sau khi nghiên cứu một chút, ánh mắt hắn đột nhiên nhìn chăm chú vào một vị trí.
Vị trí của nơi này rõ ràng khác với vị trí của hắn. Sau khi quan sát một chút, Vương Lâm cảm thấy sững sờ. Hắn đã nhận ra, cái truyền tống trận này được một người nào đó sửa chữa. Vị trí của chỗ này hiển nhiên là sau đó đã bố trí thêm .
Vương Lâm suy nghĩ một chút nhưng vẫn không thể đoán ra được cuối cùng là người nào đi sửa chữa lại cái trận pháp này. Chẳng lẽ, còn có một người nữa giống hắn cũng muốn truyền tống đi?