Vương Lâm vào một cái khách sạn của Liên Mặc thành ở đó ba ngày. Trong ba ngày đó, liên tục có người đến bái phỏng. Vương Lâm thay đổi thái độ một chút, tiếp đãi toàn bộ. Vì thế mà hắn cũng biết được rất nhiều kỳ nhân dị sĩ.
Phần lớn tu sĩ Nguyên Anh ở đây không phải là người trong thành. Bọn họ tới đây để tham giá bí thị. Sau khi Vương Lâm đánh một trận với đại hán đầu bóng lưỡng liền khiến cho mấy người này nảy sinh kính ý. Phải biết rằng trong tu chân giới luôn lấy thực lực để nói chuyện. Sau khi Vương Lâm nhẹ nhàng giết chết đại hán đầu trọc lập tức khiến cho bọn họ chấn động vì thế mà liên tục tới bái phỏng.
Thời gian ba ngày trong nháy mắt đã hết. Cuối cùng thì cũng tới ngày bí thị mở cửa. Sáng sớm hôm nay có một vị tu sĩ Kết Đan kỳ tới khách sạn, cung kính đưa cho Vương Lâm một cái Bí thị thiếp. Sau đó, tự mình dẫn đường đưa hắn tới ngoài cửa hàng.
Lão nhân trong của hàng, sau khi nhìn thấy Vương Lâm, ánh mắt liền hết sức cung kính, cẩn thận tiếp đón hắn vào trong. Sau khi vào tới sân trong, hắn đánh một đạo pháp quyết lên vách tường. Nhất thời, trên bức vách hiện liên một gợn sóng.
Sau khi làm xong, hắn xuất từ trong túi trữ vật ra một bộ quần áo, cung kính đưa cho Vương Lâm.
Vương Lâm vẫn đứng tại chỗ. Hắn dụng thần thức đảo qua bên trong. Lập tức, hắn có thể thấy được bên trong vòng sóng là một thế giới khác. Ở nơi đó có một ngôi lầu vô cùng tinh xảo. Trên ngôi lầu đó có bảy, tám vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ, cũng đều mặc một loại quần áo. Bọn họ hoặc là đang ngồi tĩnh tọa, hoặc là nhỏ giọng nói chuyện với nhau.
Sau khi thần thức Vương Lâm đảo qua, ngoại trừ một vị trung niên văn sĩ đang nhắm mắt liền mở mắt ra, nhưng người khác vẫn ngồi im. Mà cũng chỉ duy nhất người này là không mặc bộ quần áo kia.
Sắc mặt trung niên văn sĩ vẫn thản nhiên, nhưng trong mắt lại có một chút kinh ngạc.
Trống ngực Vương Lâm cũng đập mạnh mấy cái. Vừa rồi, khi thần thức của hắn đảo qua liền phát hiện trong đám tu sĩ chỉ có vị tu sĩ này bề ngoài thì là sơ kỳ nhưng trên thực tế tu vi đã đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong. Khoảng cách tới Hóa Thần kỳ cũng chỉ còn một bước. Mà người này không biết tu luyện pháp thuật gì mà thần thức có thể phát hiện được thần thức của Vương Lâm.
Sau khi thu hồi thần thức, Vương Lâm nhận lấy bộ quần áo rồi bước vào bên trong bức tường. Khi xuất hiện, hắn đã đứng ở trong đại điện. Đảo mắt nhìn quanh, xác định được một vị trí, hắn liền tới đó ngồi xuống rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Thái độ của hắn như vậy khiến cho một số tu sĩ đang định bắt chuyện liền thay đổi ý định.
Tuy Vương Lâm nhắm mắt, nhưng vẫn cảm nhận được một đạo thần thức như có như không từ phía trung niên văn sĩ. Vừa rồi, ngay khi hắn xuất hiện, ánh mắt trung niên văn sĩ liền chú ý ngay, mãi không thôi.
Một lát sau, lại có vài vị tu sĩ tới đây. Phần lớn những người này đều mặc bộ quần áo kia, khuôn mặt bị che khuất. Thậm chí bên ngoài thân thể còn có một làn hắc vụ.
Vương Lâm quan sát tới lúc này cũng biết được những người đó hiển nhiên là sợ người ta nhận ra bản thân giao dịch bảo vật. Sau đó sẽ gặp phải rắc rối.
Nhưng trong số đám tu sĩ ở đây cũng có nhiều người không giấu thân hình. Rõ ràng là bọn họ không sợ lộ thân phận.
Có điều, trong lòng Vương Lâm vẫn có một chút nghi hoặc. Hắn không hiểu tại sao bí thị của Liên Mặc thành lại có nhiều Nguyên Anh kỳ tu sĩ như vậy.
Hắn nhìn xung quanh. Chỗ ngồi trong đại điện có ba mươi mốt chỗ. Chẳng lẽ, hôm nay trong bí thị có tới ba mươi mốt tu sĩ Nguyên Anh kỳ tham gia? Trong lòng mặc dù cảm thấy khó hiểu, nhưng nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên.
Sau khi đợi thêm một chút, không còn vị tu sĩ nào tới nữa. Lúc này, người ngồi ở vị trí chủ tọa vội ho một tiếng, nhìn quanh, nói:
- Bí thị lần này là do ba thành kết hợp cử hành, vì vậy mà số lượng người nhiều hơn một chút. Có điều, chư vị tới đây cũng là để đổi lấy vật mình cần. Lão phu xin được bắt đầu trước. - Dứt lời, hắn lấy một cái túi trữ vật, phất nhẹ một cái. Nhất thời, từ trong túi bay ra mấy viên nội đan cùng với vài thứ pháp bảo. Trên pháp bảo thi thoảng lại lóe lên một vài tia sáng, chứng tỏ nó có uy lực rất mạnh.
- Nội đan của trung phẩm linh thú. Chư vị cũng biết trung phẩm linh thú có thực lực tương đương với Nguyên Anh hậu kỳ. Vài thứ pháp bảo này đều sử dụng xương của trung phẩm linh thú để chế tạo nên. Uy lực của chúng chẳng có gì phải bàn. Nhất là cái này nó được dùng cánh của Thú Nhĩ Cổ mà chế tạo, có công hiệu khác thường. Tất cả đều dùng linh thạch để đổi. - Người đó chậm rãi nói.
Tất cả số vật phẩm đều lơ lửng trước người. Chỉ cần có một người cảm thấy thích thì vẫy tay một cái là vật phẩm sẽ bay đến người. Trong bí thị cũng không sợ người khác lấy được vật phẩm giở trò. Phải biết rằng trong đại điện có trận pháp rất mạnh. Nếu đoạt bảo vật mà chạy thì chỉ có đường tự sát mà thôi.
Tất cả những việc này, mấy ngày trước Vương Lâm cũng nghe người ta nói chuyện mà biết được. Sau khi nghe đối phương nói bí thị lần này là do ba thành kết hợp liền hiểu ra ngay. Hiển nhiên nơi đây là một cái vết nứt không gian giữa ba thành. Nó giống như Vương Lâm đi vào từ cửa hàng. Đám tu sĩ chỉ cần lựa chọn một chỗ thích hợp liền được truyền tống đến đây. Như vậy càng bảo đảm an toàn hơn cho người giao dịch.
Đợi một lúc ngoại trừ một vị tu sĩ lấy linh thạch đổi một thứ pháp bảo ra. Đám tu sĩ khác không có người nào cử động. Như vậy liền tới người tiếp theo.