Vương Lâm đạp trên thân con thú, bay nhanh như tia chớp. Trên đường đi nếu là gặp phải con yêu thú thượng phẩm nào thì đều bị con thú này dùng xúc tu đâm vào trong cơ thể hút lấy nội đan.
Vừa phi hành, Vương Lâm vừa suy nghĩ. Hắn lục lại toàn bộ trí nhớ, cuối cùng trong ký ức của Cổ Thần hắn tìm được một loại yêu thú cường hãn tên là Văn thú (muỗi). Tuy hai loại này có kích thước và thực lực khác nhau xa nhưng có một điểm tương tự đáng kinh ngạc chính là một cái xúc tu thật dài trên miệng.
Trong ký ức của Cổ Thần Đồ Ti, hắn chỉ gặp qua Văn thú có một lần, đó là ở trong một tinh hệ hoang vắng, gần như không có tu sỹ tồn tại. Trên tinh hệ đó bị làn khí màu xám bao phủ.
Cũng vì tìm kiếm tài liệu để luyện khí nên Đồ Ti mới đi qua mấy tinh hệ. Khi hắn đi đến nơi đó. Khắp tinh hệ hoang vắng không bóng người đó, dù cường đại như Cổ Thần nhưng cũng suýt tí nữa mất mạng.
Nguyên nhân chính là loài Văn thú có xúc tu thật dài này. Mới ban đầu, chỉ có một con này với tu vi tương đương thượng phẩm Hoang thú, nên hắn có thể tiêu diệt dễ dàng. Chỉ có điều càng tiến sâu vào trong tinh hệ, số lượng loài thú này càng ngày càng nhiều, cuối cùng số lượng không thể đếm xuể.
Loài thú này nếu chỉ một con thì rất đơn giản, nhưng nếu số lượng nhiều thì dường như chúng có được một sự liên hệ thần bí, làm cho thực lực cũng tăng lên gấp bội. Do đó, Cổ Thần đối phó ngày càng chật vật, cuối cùng đành phải chạy khỏi tinh hệ đó. Sau khi suy nghĩ một thời gian, hắn cũng không quay trở lại.
Bởi vì ngay khi hắn chạy đi, mới phát hiện ra rằng từ vô số tinh cầu ở trong tinh hệ trong nháy mắt lại bay ra cơ man nào là Văn thú. Số lượng của chúng khiến cho da đầu Đồ Ti cũng run lên.
Vương Lâm nhìn con thú dưới chân mình. Sau khi quan sát kỹ càng cái xúc tu trên miệng nó, hắn thầm nhủ con thú này cho dù không phải loài Văn thú kia thì cũng nhất định có chút quan hệ sâu xa. Nếu không khó có thể có được cùng một loại xúc tu như thế.
Mang theo ý nghĩ như thế, dọc đường đi, Vương Lâm rất ít khi ra tay. Mặc dù có mấy lần nó gặp được cường địch, suýt mất mạng nhưng ánh măt Vương Lâm vẫn lạnh lẽo bàng quan. Chỉ khi gặp phải nguy cơ sinh tử thì hắn mới ra tay trợ giúp.
Do đó, lộ trình có chút chậm lại nhưng tính công kích của Văn thú cũng không ngừng tăng cao.
Tám ngày sau, Vương Lâm đạp trên thân con thú mà phi hành, rốt cục đã đi đến Liên Mặc Thành.
Quy mô Liên Mặc Thành cũng khá lớn. Trong thành chỗ nào cũng có lầu các lớn nhỏ, lại chủ yếu là giới tu sĩ. Đặc biệt ở xung quanh vài toà Truyền tống trận trong thành, tu sĩ đi lại nối liền không dứt.
Phải biết rằng hiện tại ở Tu Ma hải, yêu thú rất nhiều. Chỉ có những tu sĩ với tu vi nhất định mới dám đi lại ở những vùng hoang dã bên ngoài. Tuy nhiên, bọn họ cũng phải tụ tập thành các tiểu đội ngũ năm ba người.
Đại bộ phận tu sĩ đều lựa chọn tiêu phí một chút linh thạch, đi lại bằng Truyền tống trận. Như thế cũng có thể đảm bảo được an toàn tối thiểu.
Khi Vương Lâm đạp trên Văn thú từ xa xa bay đến, một vài tu sĩ phụ trách canh gác trên tường thành đều há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào con Văn thú có thể làm người ta dựng cả tóc gáy kia, trong lòng cảm thấy ớn lạnh.
Vương Lâm vẫn đạp trên Văn thú, không chút dừng lại, bay thẳng vào trong thành. Ngay khi hắn vừa vào thành, từ bên trong xuất hiện ba đạo thần thức, quét qua người Vương Lâm.
Vương Lâm nhướn mày, thân hình lập tức biến mất tại chỗ, lúc hiện ra thì đã ở trong thành. Còn con Văn thú đã bị hắn thu vào túi trữ vật chuyên môn dùng cho những yêu thú còn sống. Về phần tu vi, hắn cố ý che dấu, biến thành một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ. Với thần thức cường đại của hắn, trừ phi đối phương đạt đến trình độ Hoá Thần kỳ nếu không cũng không thể nhìn thấu được.
Thân hình hắn vừa biến mất, giữa không trung đột nhiên xuất hiện ba người. Diện mạo ba người này gần như giống nhau hoàn toàn, chỉ khác nhau ở màu sắc quần áo phân thành đen, đỏ, trắng mà thôi.
Lão giả mặc đồ đen ngưng trọng, sau khi cần thận liếc nhìn bốn phía, trầm giọng nói:
- Vị Nguyên Anh kỳ đạo hữu này hiển nhiên là không muốn hiện thân. Thôi! Chỉ cần hắn ở Liên Mặc Thành không tạo ra sự tình gì thì chúng ta cũng không cần phải tìm hắn gây thêm phiền toái.
Hai người còn lại cũng nhìn nhau, rồi thân hình chợt loé, biến mất tại chỗ.
Bọn họ lại không biết, thần thức của Vương Lâm từ đầu tới giờ vẫn tập trung trên ba người. Đợi đến khi bọn họ biến mất, hắn mới thu lại thần thức, lững thững bước đi ở trong Liên Mặc Thành.
Phần đông cửa hàng bên trong thành Vương Lâm đều đi qua một vòng, khi đi khi dừng, mãi vẫn chưa tìm ra chỗ nào có bán địa đồ của Tu Ma hải. Không lâu sau, Vương Lâm đột nhiên dừng chân, khoé miệng lộ ra nét cười mỉm. Trước mặt hắn là một toà lầu cao ba tầng, trên mặt viết ba chữ rất lớn: Luyện khí các.
Lão nhân cưỡi thao thú năm đó, hiện tại trong ký ức của Vương Lâm vẫn còn như mới. Nhiều năm đã trôi qua, có lẽ lão nhân kia đã tìm được con tiểu thú mà rời khỏi cấm chế của mình.
Nội tâm Vương Lâm cười lạnh, không có tiến vào nơi này mà trực tiếp đi qua. Đối với lão nhân cưỡi thao thú kia, Vương Lâm tự tin với tu vi hiện tại của mình dù không địch nổi nhưng khả năng tự bảo chạy trốn thì có thừa. Chứ không như năm đó, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.
Khi đang hành tẩu thì bỗng nhiên hai mắt Vương Lâm loé lên, hắn nhìn chằm chằm vào ngõ nhỏ phía trước. Tại một cửa hàng ngọc giản, bảng hiệu trên cửa có một đạo dấu vết linh lực nhàn nhạt.
Dấu vết linh lực đó cực nhạt, chỉ sau khi tu vi đạt đến Nguyên Anh kỳ mới có thể cảm ứng được. Nếu tu vi dưới Nguyên Anh hậu kỳ thì nhìn không ra điểm gì dị thường.
Lấy kinh nghiệm của Vương Lâm ở Tu Ma hải, hắn đã nghe nói qua ở bên trong một số thành chính ngoại trừ những phường thị dành cho tất cả các tu sĩ thì còn tồn tại một loại được gọi là "bí thị".