Vương Lâm nhìn vào mắt Tứ Bình, cười nhạt nói:
- Khâu huynh! Độc Ma Cung luôn lấp liếm bao che cho khuyết điểm của mình. Để hai tên tử kia đi thì sau này huynh nên cẩn thận một chút.
Khâu Tứ Bình cười khổ, lòng thầm nhủ. Người con gái kia cũng không cần phải tính toán, nhưng Bệnh Đà Tử lại là đệ tử quan trọng của Độc Ma Cung. Nếu để hai người này chạy thoát, sau này hắn sẽ gặp rất nhiều phiền toái. Sợ là hắn không thể đi vào các thành trì do Độc Ma Cung chiếm cứ được nửa bước.
Nhưng lúc này rõ ràng không phải là lúc để suy xét về hai người kia. Vương Lâm ở trước mặt mang đến cho hắn áp lực cực lớn. Đáy lòng hắn thầm nhắc nhở chính mình phải rất thận trọng. Thực lực của đối phương khiến hắn có cảm giác vô cùng lo sợ.
-Tuy nhiên, với tốc độ của hai người Kết Đan hậu kỳ kia, bây giờ Khâu huynh đuổi theo thì không chừng còn có khả năng đuổi kịp. - Vương Lâm ung dung nói. Khâu Tứ Bình hít vào một hơi, ôm quyền nói:
-Vương huynh, nếu có gì sai khiến thì đừng ngại nói ra. Giao tình chúng ta tuy không sâu sắc, nhưng cũng đã từng cùng nhau trải qua hoạn nạn, đúng không?
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, trầm giọng nói:
- Có bản đồ của Tu Ma Hải không?
Khâu Tứ Bình giật mình, ngẫm một chút, lắc đầu nói:
- Khâu mỗ không có bản đồ của Tu Ma Hải. Tuy nhiên nếu Vương huynh muốn, có thể đi trao đổi ở phường thị của các ngôi thành chính. Có lẽ có thể tìm được ở đó.
Ánh mắt Vương Lâm lóe ra hàn mang. Sở dĩ hắn không giết Khâu Tứ Bình bởi vì những theo những gì hắn biết về người này thì tâm cơ của gã rất thâm sâu. Giết gã thì dễ nhưng để nói ra sự thật thì còn khó khăn hơn nhiều.
Nếu lấy sinh tử ra uy hiếp thì chỉ là hạ sách mà thôi, không có mấy khả năng nhận được lời nói thật.
Đó là lí do mà Vương Lâm gặp Khẩu Tứ Bình, liền ngăn cản hắn truy sát hai tên Kết Đan tiểu bối kia, tạo cho đối phương cảm giác lo lắng.
- Thật sao? Vậy thì Khâu huynh và tại hạ cùng đi thôi. Sau khi tới ngôi thành chính gần nhất, đổi lấy địa đồ rồi Khâu huynh lại đi tìm hai tên tiểu bối kia cũng chưa muộn. - Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, bình tĩnh nói.
Khâu Tứ Bình trầm mặc một lúc, thở dài. Hắn thầm nhủ: "Tên Vương Lâm này tâm cơ thật thâm sâu. Mới xuất hiện, lời nói của hắn có vẻ như tùy tiện, nhưng thực ra lòng dạ thật khó lường. Có lẽ việc để cho hai tên Kết Đan tiểu bối bỗng nhiên tỉnh ngộ, vội vàng thoát đi cũng đều nằm trong kế hoạch của hắn. Mặc dù câu nói của hắn có vẻ như vô tình nhưng lại bức bách mình, buộc phải ra tay giết hai tên tiểu bối kia. Sau đó, hắn lại ở giữa ngăn trở. Hết thảy những điều đó chính là nhằm buộc mình phải nói ra sự thật. Đồng thời tu vi mà hắn tán xuất ra, cũng nhằm ám chỉ rằng nếu mình ngoan cố tới cùng, hắn sẽ không ngần ngại giết mình".
Phương pháp này còn có tác dụng hơn nhiều so với việc đưa sinh tử ra uy hiếp. Nó dễ dàng làm cho người ta trong lòng khuất phục, mà không sinh ra tâm lý mâu thuẫn. Khâu Tứ Bình băn khoăn, liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái. Sau đó, hắn không nói hai lời, vỗ túi trữ vật, xuất ra một khối ngọc giản, đặt lên mi tâm, cẩn thận dựa theo trí nhớ bắt đầu ghi lại. Không lâu sau, hắn đưa ngọc giản cho Vương Lâm, nói: