Vương Lâm phi hành với tốc độ cực nhanh, như một tia chớp. Không lâu sau, đã đến cái Cổ truyền tống trận mà năm đó hắn sử dụng đi đến Sở quốc. Khi rời đi, hắn từng bày ra cấm chế để che dấu.
Lúc này, sau khi cẩn thận xem xét, xác định không có gì dị thường, Vương Lâm kết ấn, đánh ra một đạo cấm chế. Lập tức, cảnh tượng trước mặt biến hoá, giống như có một viên đá rơi vào giữa hồ nước, tầng tầng gợn sóng xuất hiện. Thoáng cái, bên trong lộ ra một Cổ truyền tống trận.
Thân mình Vương Lâm chợt lóe lên, tiêu thất tại chỗ. Khi hắn hiện thân liền đứng trong cổ truyền tống trận. Hắn vỗ túi trữ vật, xuất ra mấy khối tài liệu, đặt vào trên Truyền tống trận. Sau đó đem những bộ phận năm đó hắn tháo ra lại ráp vào như cũ.
Làm xong tất cả mọi thứ, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Vân Thiên tông, ánh mắt trở nên kiên quyết. Sau khi xuất ra một khối Cực phẩm linh thạch, hít một hơi thật sâu rồi hắn đặt ở bên trong trận pháp.
Lập tức, trận pháp bỗng nhiên chấn động, từng đạo ánh sáng từ trong truyền tống trận lóe lên. Khối cực phẩm linh thạch nhanh chóng phát ra linh lực. Cuối cùng, vang lên một tiếng rắc, vỡ vụn thành tro.
Cùng lúc đó, thân ảnh của Vương Lâm tan vào trong quầng sáng, biến mất. Hồi lâu sau, trận pháp liền trở lại bình thường.
Trong Tu Ma nội hải, có một nơi không hề xuất hiện bóng dáng một ai. Trên mặt đất có một chỗ sụp xuống, từ dưới nền đất bỗng nhiên xuất ra tiếng động. Ngay sau đó, khối đá sụt xuống phía dưới liền bị một lực lượng mạnh mẽ thúc đẩy, nổ tung. Mảnh vụn bắn ra khắp nơi. Từ trong đám bụi đất, Vương Lâm với ánh mắt lạnh lẽo đi ra.
Hắn nhìn khu vực quen thuộc trước mặt, hít một hơi thật sâu. Sau đó, thân mình bay lên, lơ lửng giữa không trung. Thoáng dừng một chút hắn liền bay nhanh về hướng đông.
Mục tiêu của Vương Lâm là tìm Cổ truyền tống trận và bản đồ của Chu tước tinh. Khi ở Sở quốc, hắn đã sưu tập không ít, nhưng thủy chung vẫn không tìm được vị trí của Triệu quốc.
Sau khi phân tích, Vương Lâm thầm đoán rằng Triệu quốc có thể là ở phía bên kía Tu Ma hải.
Đang phi hành trên không, Vương Lâm thần sắc khẽ động, khoé miệng lộ ra nét cười nhạt. Thần thức của hắn có thể so sánh với của Hóa Thần kỳ tu sĩ. Sau khi tỏa ra đã phát hiện một vị cố nhân.
Từ khi Thiên kiếp xuất hiện ở Tu Ma nội hải, sự biến mất của sương mù có liên quan đến cơn mưa đen trong mấy năm liên tục. Cơn mưa đó đã khiến toàn bộ Tu Ma hải hiện ra dưới bầu trời trong xanh. Bức màn thần bí trong quá khứ đã biến mất không thấy tăm hơi.
Chín trăm chín mươi chín tòa thành cùng với cánh đồng rộng lớn hoang vu, tụ tập vô số những kẻ cùng hung cực ác trong Chu tước tinh cầu. Bọn họ đều là những người bị các gia tộc, tông phái truy nã, cuối cùng đến Tu Ma hải tị nạn.
Sương mù biến mất đã dẫn đến một loạt các phản ứng liên tiếp nhau. Đầu tiên là vài Tứ cấp tu chân quốc vẫn như hổ đói rình mồi, liền để ý tới Tu Ma hải.
Tiếp đến, các môn phái, gia tộc tu chân lớn nhỏ đều phái môn hạ đệ tử tiến vào Tu Ma hải để điều tra thực hư. Một hồi mưa gió lại sắp bắt đầu.
Về phần mưa đen từ trên trời giáng xuống, đã dẫn động một số đại tu sĩ đi ra. Trong nước mưa ẩn chứa một loại độc tố nào đó. Khi mới bắt đầu cũng không có gì khác thường nhưng một thời gian sau, đủ loại ôn dịch xuất hiện một cách mạnh mẽ. Đám tu chân giả vốn không sợ bệnh tật nhưng loại bệnh dịch này không hề đơn giản. Chỉ ngắn ngủi vài năm đã có vô số tu chân giả cấp bậc thấp bỏ mạng vì nó.
Cuối cùng, vài vị tu sĩ có đại thần thông tại Tu Ma Hải hợp lực lại mới đem loại trừ được ảnh hưởng của cơn mưa đen khỏi Tu Ma hải. Tuy nhiên, trải qua đợt dịch bệnh, nguyên khí của Tu Ma Hải đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng.